BÌNH ĐỘ 200
Đoạn kể tái hiện trận đánh phòng ngự và phản công xuất sắc của Trung đoàn 2 tại bình độ 200 cuối năm 1972. Trước mưu đồ đánh úp của lính biệt động địch nhằm chiếm bàn đạp tiến vào quận lỵ Hoài Ân, các chiến sĩ ta đã kiên cường bám trụ hệ thống địa đạo và phối hợp bộ - pháo nhịp nhàng. Bằng sự quyết đoán của ban chỉ huy và lối đánh tập kích bất ngờ trong đêm, Trung đoàn đã tiêu diệt gọn tiểu đoàn biệt động quân, bảo vệ vững chắc trận địa với thương vong thấp. Chiến thắng này không chỉ đập tan ý đ
Khoảng cuối năm 1972, bình độ 200 là một trong những điểm chốt bảo vệ từ xa của ta đối với quận lỵ Hoài Ân. Địch quyết lấn chiếm để làm bàn đạp tiến vào quận lỵ. Hàng ngày, chúng ném bom, bắn pháo phá nát trận địa. Ngớt bom pháo là cho bọn bảo an đóng giữ ở điểm cao 442 gần đó tiến xuống, chẳng khác gì từ trên nóc nhà đánh xuống mái nhà.
Tại đây, bộ đội ta ngoài xây dựng trận địa ở điểm cao, còn xây dựng hệ thống địa đạo ở lưng chừng núi. Địch ném bom, bắn pháo thì lui về địa đạo. Ngớt bom pháo, bộ binh địch xuất hiện, các chiến sỹ ta xông ra giáp chiến. Bọn bảo an đánh mãi không được, chúng phải dùng tới lính biệt động đánh theo cách đánh của bọn biệt kích: Bí mật cơ động lực lượng tới gần chốt của ta để bất ngờ đánh úp. Tại Sở chỉ huy tiền phương của Trung đoàn, đồng chí Nguyễn Hữu Quang, Trung đoàn phó phát hiện địch liền báo cáo về Sở chỉ huy cơ bản tại Hội Long. Tôi triệu tập họp Thường vụ và Ban chỉ huy, hạ quyết tâm chiến đấu. Nhất trí tập kích ngay trong đêm, tiêu diệt bọn biệt động quân trước khi trời sáng, đập tan ý đồ chiếm bình độ 200 của chúng. Trung đoàn trưởng đi dự hội nghị ở Sư đoàn, tôi – Chính ủy và anh Quang – phó trung đoàn trưởng trực tiếp chỉ huy.
Kế hoạch được triển khai nhanh chóng. Dùng Tiểu đoàn 2 và Tiểu đoàn 1 làm xung kích có sự chi viện của hỏa lực Trung đoàn.
Trận đánh diễn ra dữ dội và nhanh chóng. Toàn bộ Tiểu đoàn biệt động quân của địch, không có công sự che đỡ đã bị pháo cối của ta đánh hoảng loạn, tổn thất. Tiếp đó các chiến sỹ bộ binh tràn lên. Hầu hết bọn địch bị diệt và tan rã.
Chốt của Trung đoàn ở bình độ 200 vẫn hiên ngang đứng vững.
Trận đánh đạt hiệu suất chiến đấu cao, thương vong của ta không đáng kể. Đó là nhờ nắm chắc thời cơ, mạnh dạn quyết đoán, chỉ huy hợp đồng bộ - pháo chặt chẽ. Kinh nghiệm ấy đã trở thành một trong những kỷ niệm đẹp cuộc đời lãnh đạo, chỉ huy của tôi.


