Cựu chiến binh

BÌNH MINH ĐỎ TRÊN TUYẾN LỬA

"Mùa xuân năm 1974 chưa kịp đến, anh đã hóa thân trọn vẹn vào đất mẹ. Ngày 1 tháng 1 năm ấy, giữa những cánh rừng sương giá, người chiến sĩ Phạm Công Hưng (sinh năm 1941) đã biến lồng ngực mình thành lá chắn thép, giữ vững con đường sống cho đồng đội và nhân dân. Câu chuyện về anh không chỉ là một dòng tiểu sử, mà là một khúc tráng ca rực rỡ nhất của một thời hoa lửa không thể nào quên..."

Gia Lai05/05/2026Cao Thanh An (Chi đoàn Định Tân - Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 31 tháng 12 năm 1973, gió bấc tràn về cắt da cắt thịt. Trong hầm hào ẩm ướt mùi đất đỏ và thuốc súng, Phạm Công Hưng cẩn thận lau lại báng súng AK đã mòn vẹt. Ở tuổi 32, người chiến sĩ sinh năm 1941 ấy đã dạn dày sương gió chiến trường, mang trên mình bao vết sẹo của những trận càn khốc liệt. Đồng đội thường trêu anh là "người anh cả trầm tính", bởi trước mỗi trận đánh sinh tử, Hưng luôn giành lấy mũi nhọn nguy hiểm nhất về phần mình.

Hiệp định Paris đã ký, nhưng tiếng súng trên quê hương vẫn chưa một ngày ngơi nghỉ. Kẻ thù liên tục điên cuồng mở các đợt càn quét, lấn chiếm hòng nhổ bật các chốt giữ vùng giải phóng của ta.

Mờ sáng ngày 1 tháng 1 năm 1974 – ngày đầu tiên của năm mới dương lịch, khi núi rừng còn chìm trong màn sương mù đặc quánh, tiếng pháo kích bất ngờ xé toạc không gian. Địch huy động lực lượng lớn, chia làm ba mũi giáp công đánh úp vào sườn đồi nơi tiểu đội của Phạm Công Hưng đang chốt giữ nhằm bảo vệ tuyến đường rút lui của bà con du kích.

"Giữ chặt nòng súng, chờ chúng đến gần mới bắn!" – Tiếng anh Hưng vang lên đanh thép giữa tiếng nổ chát chúa.

Trận chiến diễn ra giằng co ác liệt. Đạn pháo cày xới từng tấc đất, những thân cây gãy gục đè lên giao thông hào. Lực lượng mỏng, đạn dược vơi dần, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Nhận thấy nếu không có người cản bước, toàn bộ tiểu đội và nhóm đồng bào phía sau sẽ rơi vào vòng vây siết chặt của địch.

Không một giây do dự, Phạm Công Hưng ôm khẩu súng máy, trườn lên mỏm đá cao nhất – vị trí thu hút toàn bộ hỏa lực địch. "Các đồng chí đưa bà con lùi về tuyến sau ngay, để tôi yểm trợ!" – Đó là mệnh lệnh cuối cùng của người tiểu đội trưởng.

Anh xiết cò, những loạt đạn đanh thép trút xuống đội hình địch, buộc chúng phải chững lại. Bị đánh bất ngờ từ hỏa điểm trên cao, địch điên cuồng tập trung súng M79 và đại liên nã về phía mỏm đá. Giữa mịt mù khói đạn, người ta vẫn thấy bóng dáng anh kiên cường bám trụ, nhịp súng không hề đứt quãng, tạo thành một lá chắn lửa che chở cho đồng đội rút về rừng sâu an toàn.

Cho đến khi bình minh của ngày đầu năm mới thực sự hửng sáng, một tiếng nổ chói tai vang lên ngay tại hỏa điểm. Tiếng súng của anh im bặt. Phạm Công Hưng gục xuống, máu anh thấm đỏ phiến đá lạnh lẽo, hòa vào lòng đất mẹ đúng vào ngày 1 tháng 1 năm 1974.

Mùa xuân năm ấy, trên mỏm đá nơi anh ngã xuống, những nhành hoa rừng bỗng nở rộ một màu đỏ thắm. Phạm Công Hưng đã nằm lại tuổi 33, để những mùa xuân hòa bình sau này mãi mãi nảy mầm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn