BÌNH MINH TRÊN CHỐT BẰNG LŨNG
Sáng sớm, Khe Bằng Lũng yên tĩnh sau một đêm pháo kích. TNXP do Minh dẫn đầu mang thùng đạn cuối cùng lên chốt.
Khi đặt xuống, bộ đội reo lên:
– “Đạn đến rồi! Chuẩn bị đánh tiếp!”
Minh nhìn con đường vừa qua: bùn, hố bom, mưa và máu hòa lẫn. Nhưng ánh mắt đồng đội rực sáng khiến anh thấy ấm áp. Một chiến sĩ bị thương mỉm cười:
– “Các em là chỗ dựa của chúng tôi.”
Minh chỉ mỉm cười: “Chừng nào anh em còn cần, TNXP còn đi.”



