BÌNH MINH TRÊN CHỐT KHE NẬM
Sáng sớm, Khe Nậm yên lặng sau một đêm bom pháo dữ dội. TNXP do Minh dẫn đầu mang nốt thùng đạn cuối cùng lên chốt. Trên vai là gùi thuốc men và đạn, tay chân rã rời.
Khi đặt hòm đạn xuống, bộ đội xung quanh reo lên:
– “Đạn đến rồi! Chuẩn bị đánh tiếp!”
Minh nhìn lại con đường vừa qua: bùn, hố bom, mưa và máu hòa lẫn. Nhưng trong lòng, anh thấy ấm áp. Mỗi bước chân TNXP là một nhịp sống gửi lên tuyến trước.
Một chiến sĩ bị thương mỉm cười với Minh:
– “Các em thật sự là chỗ dựa của chúng tôi.”
Minh chỉ mỉm cười, tay đặt lên vai cậu: “Chừng nào anh em còn cần, TNXP còn đi.”



