Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI TRƯƠNG ĐỊNH NGỌN LỬA YÊU NƯỚC KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Trương Định sinh năm 1820 tại tỉnh Quảng Ngãi. Khi còn nhỏ, ông theo cha vào vùng Gò Công khai khẩn đất hoang, lập nghiệp. Cuộc sống gắn bó với người dân lao động đã giúp ông thấu hiểu những khó khăn, vất vả của bà con. Ông sống giản dị, nghĩa hiệp, luôn sẵn sàng giúp đỡ những người gặp hoạn nạn nên được nhân dân yêu quý và kính trọng.

Đồng Tháp25/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI TRƯƠNG ĐỊNH

ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt

Có những con người, dù đã đi qua hơn một thế kỷ, tên tuổi vẫn sống mãi trong trái tim dân tộc. Mỗi khi nhắc đến những năm tháng đầu tiên chống thực dân Pháp ở Nam Bộ, người dân lại nhớ đến một vị anh hùng đã đặt lợi ích của đất nước lên trên danh lợi và tính mạng của bản thân. Đó là Bình Tây Đại nguyên soái Trương Định – người đã chọn ở lại cùng nhân dân chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Trương Định sinh năm 1820 tại tỉnh Quảng Ngãi. Khi còn nhỏ, ông theo cha vào vùng Gò Công khai khẩn đất hoang, lập nghiệp. Cuộc sống gắn bó với người dân lao động đã giúp ông thấu hiểu những khó khăn, vất vả của bà con. Ông sống giản dị, nghĩa hiệp, luôn sẵn sàng giúp đỡ những người gặp hoạn nạn nên được nhân dân yêu quý và kính trọng.

Nhờ tài năng và uy tín, Trương Định được triều đình giao nhiều trọng trách. Tuy nhiên, điều ông quan tâm nhất không phải là chức tước hay danh vọng mà là cuộc sống bình yên của nhân dân. Với ông, hạnh phúc lớn nhất là được nhìn thấy quê hương thanh bình, người dân yên tâm lao động, trẻ em được lớn lên trong hòa bình.

Năm 1858, thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta. Chỉ ít năm sau, chiến tranh lan rộng khắp Nam Kỳ. Khói lửa chiến tranh bao trùm lên những cánh đồng trù phú, nhiều ngôi làng bị tàn phá, cuộc sống của nhân dân lâm vào cảnh cơ cực. Trước cảnh nước mất, nhà tan, Trương Định không thể khoanh tay đứng nhìn.

Ông tập hợp những người yêu nước, chiêu mộ nghĩa quân, xây dựng căn cứ kháng chiến tại vùng Gò Công. Nghĩa quân của ông tuy vũ khí còn thô sơ nhưng ai cũng mang trong tim một lòng yêu nước nồng nàn. Người góp gạo, người góp tiền, người mang theo cây giáo, thanh gươm tự rèn để cùng nhau đánh giặc. Từ những người nông dân chân lấm tay bùn, họ trở thành những nghĩa sĩ kiên cường, sẵn sàng chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Dưới sự chỉ huy của Trương Định, nhiều trận đánh bất ngờ được tổ chức, gây cho quân Pháp không ít tổn thất. Nghĩa quân tận dụng địa hình sông nước, rừng rậm và sự giúp đỡ của nhân dân để chiến đấu. Mỗi chiến thắng tuy không lớn nhưng đã tiếp thêm niềm tin cho nhân dân Nam Bộ rằng giặc ngoại xâm không phải là không thể đánh bại.

Chính vì lòng dũng cảm và tài thao lược ấy, nhân dân đã tôn ông là "Bình Tây Đại nguyên soái". Đây không phải là danh hiệu do triều đình phong tặng mà là danh hiệu xuất phát từ lòng kính trọng và niềm tin của nhân dân đối với người thủ lĩnh luôn sống và chiến đấu vì dân.

Năm 1862, sau khi triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất, ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ bị nhượng cho thực dân Pháp. Triều đình ra lệnh giải tán các lực lượng kháng chiến. Đó là thời khắc vô cùng khó khăn đối với Trương Định.

Nếu tuân lệnh triều đình, ông sẽ giữ được địa vị và sự an toàn cho bản thân. Nhưng nếu tiếp tục chiến đấu, ông sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy.

Sau nhiều đêm trăn trở, Trương Định đã đưa ra quyết định làm nên tên tuổi bất tử của mình: ở lại cùng nhân dân kháng chiến.

Ông hiểu rằng đất nước vẫn còn bị xâm lược, nhân dân vẫn còn lầm than thì người làm tướng không thể buông gươm.

Tinh thần ấy được thể hiện qua câu nói bất hủ:

"Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây."

Câu nói ấy nhanh chóng lan truyền khắp Nam Bộ, trở thành lời hiệu triệu, khơi dậy lòng yêu nước của hàng nghìn người dân. Từ đó, ngày càng nhiều nghĩa sĩ tìm đến dưới lá cờ khởi nghĩa của Trương Định.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Nghĩa quân thiếu lương thực, thiếu thuốc men và luôn bị quân Pháp truy lùng gắt gao. Có những bữa cơm chỉ là nắm gạo trộn rau rừng. Có những đêm mưa, nghĩa quân phải ngủ giữa rừng sâu. Nhưng không một ai nản lòng.

Trương Định luôn là người chia sẻ mọi khó khăn với đồng đội. Ông ăn những bữa cơm đạm bạc như mọi người, trực tiếp thăm hỏi người bị thương và động viên từng nghĩa sĩ trước mỗi trận đánh. Chính sự gần gũi ấy đã khiến nghĩa quân một lòng tin tưởng, sẵn sàng theo ông chiến đấu đến cùng.

Trong mắt nhân dân, Trương Định không chỉ là vị tướng tài mà còn là người cha, người anh luôn hết lòng vì dân. Nhiều gia đình sẵn sàng che giấu nghĩa quân, tiếp tế lương thực, báo tin khi quân Pháp càn quét. Chính tình quân dân gắn bó đã tạo nên sức mạnh to lớn cho phong trào kháng chiến.

Biết không thể khuất phục Trương Định bằng vũ lực, quân Pháp nhiều lần treo thưởng lớn để truy bắt ông. Nhưng nhân dân vẫn một lòng bảo vệ người thủ lĩnh của mình. Đó là minh chứng rõ nhất cho niềm tin mà ông đã gieo vào lòng người dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn