Cựu chiến binh

Bình Yên Nơi Đầu Sóng

“Bình Yên Nơi Đầu Sóng” kể về Lê Công Trình (sinh năm 1965, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1987. Anh trở thành người lính biển kiên cường, lặng lẽ vượt qua sóng gió để bảo vệ vùng biển Tổ quốc, tiếp nối tinh thần của thế hệ thời hoa lửa trong thời bình.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1987, Lê Công Trình—chàng trai hai mươi hai tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Sinh ra và lớn lên nơi miền biển, anh quen với vị mặn của gió, tiếng sóng vỗ bờ và những buổi sớm tinh mơ theo cha ra khơi. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của quê hương, những năm tháng hoa lửa vẫn còn đó. Trình lớn lên cùng những câu chuyện về những người lính đã hy sinh, về những chuyến đi không hẹn ngày về. Chính điều đó đã thôi thúc anh khoác lên mình màu áo lính. Đơn vị của Trình đóng quân nơi vùng biển xa. Ở đó, không có tiếng bom rơi, nhưng sóng gió lại là thử thách không nhỏ. Những con tàu nhỏ lênh đênh giữa biển khơi, những ca trực dài giữa đêm tối, chỉ có ánh đèn xa xa và tiếng sóng làm bạn. Những ngày đầu, Trình còn chưa quen với nhịp sống nơi quân ngũ. Sóng lớn khiến anh nhiều lần say, cơ thể mệt mỏi rã rời. Nhưng anh không bỏ cuộc. Từng ngày, anh tập thích nghi—từ việc đứng vững trên boong tàu chòng chành đến việc canh gác trong đêm gió lạnh. Một lần, trong ca trực đêm, biển bất ngờ nổi sóng lớn. Gió mạnh quất từng cơn, con tàu chao đảo dữ dội. Trình cùng đồng đội khẩn trương giữ vững vị trí, kiểm tra từng thiết bị, đảm bảo an toàn cho tàu. Giữa tiếng gió rít và sóng vỗ, Trình đứng vững nơi đầu mũi tàu. Ánh mắt anh hướng ra biển đêm mênh mông. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu—bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nơi biên cương núi rừng, mà còn là nơi đầu sóng ngọn gió này. Sau cơn bão, biển lặng trở lại. Bình minh dần ló rạng, nhuộm vàng mặt nước. Trình đứng lặng nhìn chân trời, lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Anh biết, mình đang góp một phần nhỏ bé để giữ gìn sự bình yên ấy. Những tháng ngày sau đó, Trình dần trở thành một người lính biển vững vàng. Anh không còn bỡ ngỡ trước sóng gió, mà học cách đối diện và vượt qua. Trong ba lô của anh luôn có một vỏ sò nhỏ—kỷ vật từ quê nhà. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy ra, lắng nghe như thể còn vang vọng tiếng sóng quê hương. Lê Công Trình không bước qua chiến tranh, nhưng anh là người giữ gìn thành quả của nó. Nơi đầu sóng, giữa biển khơi, anh lặng lẽ đứng gác—để đất liền mãi bình yên. Và trong trái tim người lính ấy, một ngọn lửa vẫn âm thầm cháy—ngọn lửa của trách nhiệm, của tình yêu Tổ quốc, được thắp lên từ một thời hoa lửa chưa bao giờ lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn