Bố Cái Đại Vương (1)
Phùng Hưng, được tôn xưng là Bố Cái Đại Vương, là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa lớn chống lại ách đô hộ của nhà Đường vào cuối thế kỷ VIII (khoảng năm 791). Ông là hào trưởng đất Đường Lâm (Hà Tây cũ, nay thuộc Hà Nội). Ông nổi tiếng từ nhỏ với sức khỏe phi thường, lòng nhân ái và khả năng quy tụ người tài. Chứng kiến cảnh dân chúng bị quan lại nhà Đường bóc lột, Phùng Hưng quyết tâm đứng lên khởi nghĩa. Cuộc khởi nghĩa được phát động tại Đường Lâm, Phùng Hưng tổ chức quân đội bài bản, rèn luyện quân sĩ nghiêm ngặt, chia quân làm ba cánh do ông và hai người em là Phùng Hải, Phùng Dĩnh chỉ huy. Nghĩa quân tiến đánh và bao vây thành Tống Bình (trung tâm cai trị của nhà Đường). Tên Đô hộ phủ lúc bấy giờ là Cao Chính Bình bị vây hãm, sợ hãi quá độ mà sinh bệnh rồi chết. Thành Tống Bình nhanh chóng thất thủ, Phùng Hưng làm chủ toàn bộ Giao Châu. Ông đã tổ chức lại việc cai trị, sửa sang phủ thành, đóng vai trò như một vị Vua độc lập, mang lại cuộc sống yên bình cho nhân dân. Sau khi Phùng Hưng mất, con trai ông là Phùng An lên kế vị, tôn ông là Bố Cái Đại Vương (Vị Vua cha mẹ của dân). Dù sau đó Phùng An không giữ được thành trước sự phản công của nhà Đường, nhưng cuộc khởi nghĩa Phùng Hưng đã khẳng định mạnh mẽ tinh thần độc lập, tự chủ của dân tộc Việt, cho thấy ý chí không bao giờ chịu khuất phục trước ngoại bang.



