BỘ ĐỘI CÔNG BINH MỞ ĐƯỜNG PHÁ BOM TỪ TRƯỜNG
Câu chuyện kể về người lính công binh tham gia phá gỡ bom từ trường trên các tuyến đường Trường Sơn – nơi chỉ cần một rung động nhỏ cũng đủ để kích nổ. Dù hiểm nguy cận kề, anh và đồng đội vẫn kiên cường mở đường thông tuyến cho bộ đội và hàng hóa vượt qua.
Những năm 1971–1972, tuyến đường Trường Sơn trở thành huyết mạch vận chuyển vào chiến trường. Biết rõ điều đó, địch rải hàng loạt bom từ trường xuống các đoạn đường trọng yếu. Loại bom này vô cùng nguy hiểm: chỉ cần kim loại rung nhẹ hay tiếng động mạnh cũng có thể làm nó phát nổ.
Tiểu đội công binh của Lê Văn Khải được lệnh mở thông một đoạn đường bị “phong tỏa” bởi ba quả bom từ trường mới rơi xuống sau trận B-52 oanh tạc. Đây là tuyến mà đoàn xe vận tải đêm nay phải đi qua, chậm một giờ là chậm cả chiến dịch.
Khải và anh em đeo dép lốp, tháo bỏ hết kim loại trên người: đồng hồ, thắt lưng, thậm chí cả cúc áo. Mỗi bước đi phải đặt nhẹ xuống đất như thể đang bước trên tấm kính mong manh.
Trong ánh sáng lờ mờ của rừng đêm, ba quả bom nằm cách nhau chừng vài chục mét, thân đen sì, còn ấm hơi nóng sau vụ nổ bom gần đó. Không khí đặc quánh mùi khói, mùi đất cháy và sự im lặng căng như dây đàn.
Khải thì thầm:
“Chúng ta phải dùng phương pháp kéo từ xa. Nếu sai một chút… cả đoạn đường này sẽ đi tong.”
Anh em căng dây kẽm đặc biệt, lót bằng tre để giảm rung. Khải bò thấp xuống, đo hướng rung động và chọn vị trí đặt kíp phá hủy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù trời đêm rất lạnh. Anh biết chỉ cần sơ suất nhỏ, bom có thể phát nổ ngay dưới bụng mình.
Khi tất cả vị trí đã được xác định, Khải đưa tín hiệu. Cả tổ công binh nín thở.
Tiếng nổ “bụp” khô gọn, quả bom đầu tiên bị vô hiệu hóa. Đất đá bật tung nhưng không gây kích nổ các quả còn lại—điều đó chứng tỏ tính toán của Khải hoàn toàn chính xác.
Quả thứ hai khó hơn: nó nằm sát vách đá, việc kéo dây dễ gây dao động mạnh. Khải quyết định bò áp sát để đặt kíp hẹn giờ – phương án nguy hiểm nhất nhưng an toàn nhất cho đoàn xe phía sau. Anh thì thầm:
“Chỉ cần qua được đêm nay, anh em trên tuyến sẽ thoát.”
Anh bấm kíp, rút nhanh theo rãnh đất đã đào từ trước.
Một ánh chớp lóe lên, quả bom nổ gọn – cả tiểu đội thở phào.
Đến quả bom cuối cùng thì trời bắt đầu có gió. Gió làm dây rung – điều tối kỵ đối với loại bom này. Khải ra hiệu dừng toàn bộ, chờ gió lắng. Gương mặt anh căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Khi gió vừa ngớt, anh lập tức chớp thời cơ:
“Giờ!”
Một tiếng nổ vang lên, gọn và chắc.
Ba quả bom từ trường đã được phá an toàn. Đường thông.
Đêm đó, đoàn xe vận tải xuyên qua đoạn đường vừa được mở, đèn tắt, động cơ êm, từng chiếc lặng lẽ trườn qua vệt đất còn bốc khói âm ỉ. Không ai biết rằng chỉ vài giờ trước, nơi đây là tử địa.
Khải và đồng đội chỉ ngồi bên gốc cây thở phào. Ánh mắt mệt mỏi nhưng rạng ngời niềm tự hào.
Anh nói một câu rất khẽ, nhưng trở thành ký ức đi theo suốt cuộc đời:
“Công binh mở đường—một phút run tay, vị trí ấy chẳng còn ai. Nhưng chúng tôi chọn làm vì biết phía sau là cả chiến trường đang chờ mở lối.”



