BỘ ĐỒM GÃY SÓNG VÀ ĐÊM RỪNG TRẠM CHUYỂN TIẾP: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN HẢI
BỘ ĐỒM GÃY SÓNG VÀ ĐÊM RỪNG TRẠM CHUYỂN TIẾP: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN HẢI
Lê Văn Hải (sinh năm 1953 tại một xã nghèo ven biển huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa) sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo khó. Từ nhỏ, anh đã nổi tiếng trong vùng là người thông minh, có năng khiếu đặc biệt với các con số và tính toán logic. Năm 1970, khi vừa tròn 17 tuổi, Hải viết đơn tình nguyện gia nhập quân ngũ.
Với tư duy nhạy bén và đôi tai thính nhạy với các tần số sóng, anh được tuyển chọn vào Binh chủng Thông tin liên lạc, biên chế về Đại đội Vô tuyến điện thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn. Nhiệm vụ của Hải là túc trực ngày đêm bên chiếc máy phát sóng vô tuyến điện công suất nhỏ, nhận và truyền các bản tin mật mã quan trọng từ sở chỉ huy chiến dịch đến các cánh quân đang tiến sâu vào chiến trường miền Nam. Công việc ấy đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, chỉ một nhầm lẫn nhỏ trong một con số mã hóa cũng có thể làm lệch tọa độ chi viện của cả một trung đoàn.
Đêm trực ban dưới ánh đèn đom đóm và tiếng máy nổ
Mùa mưa năm 1972, chiến trường Trường Sơn chịu sự đánh phá dữ dội ngày đêm của máy bay trinh sát điện tử OV-10 và các toán biệt kích lùng sục. Các trạm chuyển tiếp thông tin của ta liên tục phải di dời vị trí để tránh bị định vị bằng sóng điện từ.
Đêm 18/10/1972, tại một trạm vô tuyến dã chiến nằm ẩn sâu dưới tán lá rừng già thuộc vùng biên giới Quảng Trị, Hải đang ngồi gò lưng bên chiếc máy phát sóng, tai áp chặt vào chiếc tai nghe để nhận một bức điện khẩn từ sở chỉ huy cấp trên.
Không gian tĩnh mịch của đại ngàn bỗng bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của một chiếc máy bay trinh sát phóng tọa độ, theo sau đó là những chùm đạn pháo bầy từ căn cứ địch dội xuống liên tiếp. Trọng điểm đóng quân của trạm thông tin đã lọt vào tầm kiểm soát của thiết bị định vị tần số đối phương.
Khúc tráng ca vĩnh hằng bên chiếc máy phát sóng
Ngay khi những quả đợt pháo cối đầu tiên rúng động, theo hiệu lệnh báo động khẩn cấp, các chiến sĩ trong trạm được lệnh nhanh chóng mang theo máy móc cơ động ra hầm trú ẩn dã chiến ngoài trời.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nhận thấy bản tin điện khẩn mệnh lệnh tấn công cho rạng sáng hôm sau vừa được nhận một nửa nhưng chưa kịp giải mã và truyền tiếp đi, Hải đã dừng bước chân đang chạy ra cửa hầm. Anh quay ngược trở lại căn hầm đang bốc khói để hoàn nốt việc ghi nhận và phát đi đoạn cuối cùng của bức điện, đảm bảo thông tin không bị đứt đoạn trước khi máy bị phá hủy.
Đúng lúc đó, một quả đợt pháo cối trực tiếp phát nổ ngay vòm hầm, làm sập hoàn toàn căn cứ nhỏ bé.
Lê Văn Hải vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 19 tròn trịa, đôi bàn tay chai sần vẫn đang giữ chặt chiếc cần gạt phát sóng và tai nghe áp sát đầu. Khi đồng đội quay lại tìm kiếm sau khi dứt đợt pháo, họ tìm thấy thi thể anh được che chở một phần dưới thân chiếc bàn máy.
Trong chiếc ba lô sờn rách của anh gửi lại hậu phương, người ta đọc được những dòng nhật ký viết dở dang từ mấy ngày trước:
"Mỗi tín hiệu Morse phát đi là một nhịp đập của trái tim chúng tôi gửi về tiền tuyến. Đêm ở rừng Trường Sơn lạnh buốt, nhưng chỉ cần đầu dây bên kia báo nhận được tin, lòng chúng tôi lại ấm lại giữa muôn vàn gian khổ..."
Lê Văn Hải ra đi trong lặng thầm của một người lính thông tin vô danh. Nhưng những dòng điện tín do chính đôi tay anh truyền đi năm xưa đã góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt của dân tộc, để lại khúc tráng ca bất tử về lòng trung thành tuyệt đối của tuổi trẻ Việt Nam.



