Cựu chiến binh

Bó đuốc giữa đêm Trường Sơn

Một bó đuốc được kết từ những cành thông khô đã soi đường cho cả tổ giao liên vượt qua đêm mưa giữa đại ngàn Trường Sơn. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông Vũ Minh Tâm vẫn nhớ mãi ánh lửa năm ấy – ánh lửa của tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình.

Khánh Hòa17/06/2026Phạm Hà Ngọc Lanh (Chi đoàn thôn Đại Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Vũ Minh Tâm cùng tổ giao liên có nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua một đoạn rừng hiểm trở ở phía Tây Quảng Bình. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn tiềm ẩn hiểm nguy bởi bom đạn, thú dữ và những cơn mưa rừng bất chợt.

Trong tổ có chiến sĩ Đặng Quốc Hưng, quê ở Thanh Hóa, người nhỏ con nhưng nhanh nhẹn và rất tháo vát. Hưng thường mang theo một con dao nhỏ và luôn dặn anh em:

– Đi rừng thì phải chuẩn bị cho mọi tình huống.

Một đêm cuối năm 1971, cả tổ đang dẫn đường cho một đơn vị hành quân thì mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Gió rít từng cơn, bóng tối phủ kín núi rừng. Những chiếc đèn pin mang theo đều bị ngấm nước, không còn sử dụng được.

Đoàn người phải dừng lại giữa rừng sâu. Nếu chậm trễ, sáng hôm sau có thể bị máy bay địch phát hiện.

Trong lúc mọi người đang lo lắng, Đặng Quốc Hưng nhanh chóng gom những nhánh thông khô còn sót lại dưới gốc cây lớn, tước vỏ rồi bó thành từng bó nhỏ. Anh lấy hộp diêm được bọc kỹ trong túi nilon, châm lửa.

Ánh lửa bùng lên giữa màn đêm.

– Có đuốc rồi! Mọi người đi sát nhau, đừng để ai tụt lại! – Hưng lớn tiếng.

Ông Vũ Minh Tâm nhớ lại:

“Ánh sáng ấy không lớn, nhưng giữa rừng sâu đêm mưa, nó quý giá vô cùng. Chúng tôi vừa đi vừa che đuốc khỏi gió, truyền tay nhau giữ lửa như giữ chính sự sống của mình.”

Đến gần sáng, đoàn người vượt qua được con dốc cuối cùng và tới nơi tập kết an toàn. Khi mọi người ngồi nghỉ bên bếp lửa, một chiến sĩ trẻ xúc động nói:

– Nếu không có bó đuốc của anh Hưng, chắc chúng ta còn mắc kẹt trong rừng.

Đặng Quốc Hưng chỉ cười:

– Không phải một bó đuốc đâu, chính anh em mình đã giữ cho ngọn lửa ấy không tắt.

Câu nói giản dị ấy khiến ai nấy đều lặng đi.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Vũ Minh Tâm trở về quê hương. Mỗi lần gặp lại đồng đội, ông vẫn nhắc về đêm mưa năm ấy như một ký ức không thể nào quên.

Ông xúc động kể:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ánh lửa từ bó đuốc giữa đêm Trường Sơn vẫn cháy trong ký ức chúng tôi. Nó là ánh sáng của tình đồng chí, của niềm tin và của ý chí không bao giờ khuất phục.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn