Lê Thị Minh Thủy – Bà mẹ Việt Nam anh hùng giữa thời bình
Phan Thị Cẩm Nhung
Lê Thị Minh Thủy – Bà mẹ Việt Nam anh hùng giữa thời bình
Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng những mất mát không thể gọi thành tên. Nhưng cũng có những người mẹ, ngay giữa thời bình, vẫn phải mang trong lòng những khoảng trống mà thời gian không thể lấp đầy. Mẹ Lê Thị Minh Thủy là một người như thế.
Sinh năm 1963, quê Thanh Hóa, mẹ Thủy theo gia đình vào Nha Trang sinh sống từ năm 1975. Cuộc đời mẹ từ thuở nhỏ đã gắn với màu áo lính. Cha mẹ là một người lính, đã hy sinh năm 1968 tại chiến trường miền Nam khi mẹ còn rất nhỏ. Những tưởng cuộc sống sau này sẽ bù đắp cho tuổi thơ nhiều thiếu thốn, nhưng số phận lại tiếp tục đặt lên vai mẹ những thử thách nghiệt ngã.
Năm 1984, mẹ kết hôn với anh Dương Văn Thanh, một phi công, giảng viên bay. Hai vợ chồng có hai người con là Dương Lê Minh và Dương Lê Vân. Gia đình nhỏ có những tháng ngày bình dị, hạnh phúc. Thế nhưng, ngày 29-4-2005 đã trở thành một dấu mốc đau thương không bao giờ phai trong cuộc đời mẹ.
Trong một ban bay huấn luyện trên bầu trời Nha Trang, chiếc máy bay L-39 do Thượng tá Dương Văn Thanh điều khiển cùng học viên gặp sự cố. Trước nguy cơ chiếc máy bay rơi xuống khu du lịch đông người, anh Thanh đã quyết định cho học viên nhảy dù, còn mình cố gắng điều khiển máy bay ra xa khu vực dân cư. Khi đưa được máy bay hướng ra phía vịnh, độ cao không còn đủ để thoát hiểm. Anh đã hy sinh.
Sự hy sinh ấy thể hiện bản lĩnh và trách nhiệm của một người lính. Hai năm sau, anh Dương Văn Thanh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng với mẹ Thủy, phía sau danh hiệu cao quý ấy vẫn là một nỗi đau rất riêng: mẹ mất đi người chồng đã cùng mình xây dựng gia đình.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì mẹ lại phải đối diện với một thử thách khác. Người con trai Dương Lê Minh quyết định nối tiếp con đường của cha, trở thành giảng viên bay. Mẹ từng nhiều lần khuyên con cân nhắc bởi mẹ hiểu rõ những hiểm nguy của nghề nghiệp. Nhưng Minh vẫn kiên định với lựa chọn của mình, bởi trong anh luôn có sự kính trọng và tự hào dành cho người cha đã hy sinh.
Sau những năm tháng học tập, rèn luyện, Dương Lê Minh trở thành giảng viên bay của Trung tâm huấn luyện bay thuộc Tổng công ty Trực thăng Việt Nam.
Sáng 18-10-2016, chiếc trực thăng EC 130-T2 do Thiếu tá Dương Lê Minh và học viên thực hiện nhiệm vụ huấn luyện bay đã gặp nạn tại khu vực núi Dinh. Sau hơn một ngày tìm kiếm, tin dữ đến với mẹ: người con trai mà mẹ từng lo lắng, từng muốn giữ lại bên mình, đã hy sinh cùng đồng đội.
Một người mẹ đã mất chồng. Hơn mười năm sau, mẹ lại mất con trai. Hai lần mất đi những người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời, nhưng mẹ vẫn phải tiếp tục sống.
Năm 2016, mẹ Thủy nghỉ hưu sau 35 năm công tác tại Bệnh xá Công an tỉnh Khánh Hòa. Căn hộ nhỏ trở thành nơi mẹ trở về sau những năm tháng làm việc. Cuộc sống của mẹ giản dị, lặng lẽ. Những lúc tham gia các hoạt động xã hội, những lần vào Thành phố Hồ Chí Minh thăm các cháu nội của liệt sĩ Dương Lê Minh hay đón các cháu về Nha Trang, mẹ mới tìm thấy những khoảng thời gian bình yên hiếm hoi.
Các cháu trở thành niềm an ủi lớn lao của mẹ. Trong ánh mắt của những đứa trẻ, có lẽ mẹ vẫn tìm thấy hình bóng của người con trai năm nào. Trong tiếng cười của các cháu, mẹ có thêm lý do để tiếp tục bước về phía trước.
Thế nhưng, đằng sau vẻ bình thản ấy vẫn là một nỗi đau âm thầm. Mẹ từng chia sẻ rằng mỗi khi xuất hiện ở nơi đông người, những câu hỏi thăm tưởng như rất đỗi bình thường đôi khi lại khiến lòng mẹ đau nhói. Bởi chỉ cần nhắc đến chồng, đến con, những ký ức tưởng đã ngủ yên lại ùa về.
Mẹ không muốn xa lánh mọi người. Mẹ chỉ sợ phải kể lại quá nhiều về những người thân yêu đã mất, sợ những giọt nước mắt lại rơi khi nhìn thấy những gia đình còn nguyên vẹn.
Nhưng dù đau đớn đến đâu, mẹ vẫn chọn cách sống tiếp. Mẹ chăm sóc các cháu, tham gia những hoạt động xã hội, gặp gỡ đồng đội và những người có công, tiếp tục giữ gìn những ký ức đẹp về chồng và con.
Năm 2018, mẹ Lê Thị Minh Thủy được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những hy sinh mà mẹ đã âm thầm gánh chịu.
Cuộc đời mẹ Thủy có một điều đặc biệt: những người thân của mẹ hy sinh không phải trong những cuộc chiến tranh của quá khứ xa xôi, mà ngay trong thời bình, khi đất nước đã hòa bình và những người lính vẫn đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ, huấn luyện vì sự bình yên của Tổ quốc.
Giữa thành phố biển Nha Trang, trong căn hộ nhỏ chỉ khoảng 50m², mẹ vẫn lặng lẽ sống qua từng ngày. Có những buổi chiều, mẹ nhìn ra phía biển, nơi từng gắn với cuộc đời của chồng và người con trai.Biển vẫn xanh. Thành phố vẫn đông vui. Những chuyến bay vẫn tiếp tục trên bầu trời.Chỉ có những người thân yêu của mẹ là mãi mãi không trở về.
Mẹ Lê Thị Minh Thủy là hình ảnh của một người phụ nữ đã phải đi qua những mất mát quá lớn nhưng vẫn lựa chọn sống bằng nghị lực, tình yêu thương và lòng tự hào. Mẹ không chỉ là một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, mà còn là minh chứng rằng sự hy sinh vì Tổ quốc không kết thúc khi chiến tranh qua đi. Nó còn ở lại trong cuộc đời của những người mẹ, người vợ, người con ở phía sau.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà mẹ có thể làm hôm nay chính là tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương các cháu và gìn giữ ký ức về chồng, về con. Để những người đã hy sinh không bị lãng quên, để mỗi chuyến bay trên bầu trời bình yên hôm nay luôn nhắc chúng ta nhớ rằng phía sau sự bình yên ấy là những con người đã từng đặt Tổ quốc lên trên cả sự sống của mình.



