Khác

BÓ ĐUỐC NGÀY TRƯA

BÓ ĐUỐC NGÀY TRƯA

Hưng Yên20/11/2025Đoàn trường CĐ Y tế Hưng Yên (Đoàn trường CĐ Y tế Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÓ ĐUỐC NGÀY TRƯA

Trưa hè năm 1968, nắng miền Đông như dội lửa xuống mặt đất. Cả khu rừng cao su im lìm, chỉ nghe tiếng ve nổ ran. Đơn vị tôi đang ém quân chờ lệnh thì bất ngờ nhận tin: Một thương binh nặng bị kẹt ở nương rẫy cách đó gần hai cây số, cần đưa về gấp trước khi địch càn xuống.

Người xung phong đi đầu không ai khác ngoài chị Huệ, y tá của đơn vị – cô gái dáng nhỏ, tóc cột cao, đôi mắt lúc nào cũng sáng lên sự cương nghị lạ thường. Dù trời nắng như thiêu, chị vẫn khoác túi cứu thương, bảo chúng tôi:
“Thương binh còn thở là còn hy vọng. Đi thôi các anh.”

Con đường xuyên rừng tối um, hơi đất bốc lên hầm hập. Khi đến nương rẫy, chúng tôi thấy anh thương binh nằm bên bờ mương, áo đẫm máu. Chị Huệ vừa băng bó vừa trấn an, giọng chắc như tiếng trống trận:
“Cố lên anh, về tới căn cứ là cứu được.”

Nhưng lúc quay về, một cơn gió lạ thổi qua, kéo theo khói bom phảng phất. Địch đang tiến tới. Đường rừng quá tối, mà anh thương binh thì yếu dần. Không thể chạy nhanh, chị Huệ bỗng nảy ý:
“Chặt cho chị ít cành khô!”

Chúng tôi ngỡ ngàng, nhưng vẫn làm theo. Chị gom cành, quấn áo rách vào đầu gậy, rồi đốt lên thành một bó đuốc lớn. Ánh lửa bùng lên giữa trưa, soi rõ từng rễ cây, từng mô đất, từng đoạn đường trơn trượt.
“Có lửa thì đi nhanh được. Còn nhanh là còn kịp cứu người.”

Chị Huệ đi trước, vừa soi đường vừa cảnh giác hướng địch. Gió thổi mạnh, tàn lửa bay tung nhưng chị không dừng lại. Giữa cái nắng như nung, giữa mùi khói cháy sém, bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn bước vững như một chiến sĩ giữa lửa đạn.

Đến gần căn cứ, chúng tôi nghe tiếng trực thăng địch quần thảo phía sau. Nhưng anh thương binh đã được đưa vào trạm xá an toàn, giữ được mạng sống.

Chị Huệ thì đứng lặng, tay vẫn cầm bó đuốc đã cháy hết một nửa. Khói còn bám trên tóc chị, mồ hôi chảy thành dòng. Khi tôi nói lời cảm ơn, chị chỉ cười:
“Cứu người là bổn phận, có gì đâu anh.”

Nhiều năm sau, khi trở lại chiến khu cũ, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh bó đuốc ấy – cháy sáng giữa trưa hè, cháy bằng lòng dũng cảm, bằng trái tim của một người con gái giữa thời chiến.

Bó đuốc ngày trưa không chỉ soi đường, mà còn soi sáng cả một tấm lòng, một thời hoa lửa không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn