BÓ ĐUỐC TRONG ĐÊM TRẮNG
Đêm ở rừng sâu tối như mực. Không có điện, không có đèn đường, chỉ có ánh trăng khi trời quang. Nhưng nhiều hôm trời mây dày, cả khu rừng chìm trong bóng tối. Khi ấy, bó đuốc trở thành thứ dẫn đường duy nhất.
Ông tôi kể rằng, trong những chuyến vận chuyển đạn, họ không dám thắp đuốc sáng vì dễ bị lộ. Đuốc chỉ được thắp khi qua đoạn suối nguy hiểm hoặc khi cần cứu người bị thương. Người cầm đuốc phải khéo, che ánh lửa bằng áo mưa hoặc lá cây.
Có lần, một chiến sĩ trượt chân xuống suối. Nước xiết kéo anh đi. Người đi cùng lập tức thắp bó đuốc, soi tìm. Ánh lửa lập lòe giữa đêm làm cả khu rừng như rung lên. Họ kéo được đồng đội lên, nhưng cũng vì ánh lửa đó mà địch phát hiện.Ngay sau đó, pháo sáng rơi xuống, cả khu vực sáng như ban ngày. Đơn vị phải tản ra. Người cầm đuốc nhanh chóng dập lửa, giấu bó đuốc dưới nước rồi chạy.
Sau trận ấy, ai cũng nhớ bó đuốc đêm đó. Nó vừa là ánh sáng cứu người, vừa là nguy cơ khiến cả đơn vị bị lộ. Nhưng không ai trách người cầm đuốc. Vì giữa thời hoa lửa, đôi khi phải chấp nhận nguy hiểm để cứu lấy đồng đội.
Tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là đánh thắng, mà còn là lựa chọn giữa sống và chết trong từng khoảnh khắc. Và một bó đuốc nhỏ cũng có thể trở thành biểu tượng của tình người.



