Bài viết

BÓ ĐUỐC TRONG MƯA (1)

Ông Nguyễn Hạnh, dân quân xã, kể lần dẫn đường cho bộ đội trong đêm mưa rừng dày đặc. Đèn pin không dám bật. Sấm chớp mịt trời. Đường thì lầy đến ngập ống quần. Ông chặt một nhánh cây khô, quấn vỏ cây quanh đầu làm đuốc, tẩm chút dầu chai rồi đốt lên. Mưa đập tàn tạt tạt, lửa run rẩy như sắp tắt. Ông lấy thân mình che lại, vừa đi vừa ôm bó đuốc trước ngực. Đến sáng, khi tới được nơi tập kết, đầu ông ướt như vừa vớt dưới suối, nhưng ngọn đuốc vẫn còn ánh lửa. Ông cười: “Lửa mà tắt giữa rừng

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Hạnh, dân quân xã, kể lần dẫn đường cho bộ đội trong đêm mưa rừng dày đặc. Đèn pin không dám bật. Sấm chớp mịt trời. Đường thì lầy đến ngập ống quần. Ông chặt một nhánh cây khô, quấn vỏ cây quanh đầu làm đuốc, tẩm chút dầu chai rồi đốt lên. Mưa đập tàn tạt tạt, lửa run rẩy như sắp tắt. Ông lấy thân mình che lại, vừa đi vừa ôm bó đuốc trước ngực. Đến sáng, khi tới được nơi tập kết, đầu ông ướt như vừa vớt dưới suối, nhưng ngọn đuốc vẫn còn ánh lửa. Ông cười: “Lửa mà tắt giữa rừng thì bộ đội lạc hết. Tui chịu ướt chứ ngọn lửa không được chịu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn