Bó Hoa Dại Trên Đỉnh Đèo
Bó Hoa Dại Trên Đỉnh Đèo
Mùa xuân năm 1973, đơn vị thanh niên xung phong của chị Hòa làm nhiệm vụ mở đường trên một con đèo hiểm trở.
Công việc rất nặng nhọc.
Ban ngày phá đá.
Ban đêm san lấp hố bom.
Có những tuần liền không được nhận thư nhà.
Hôm ấy là sinh nhật tuổi hai mươi của chị.
Không ai nhớ.
Chính chị cũng quên.
Chiều xuống, sau giờ làm việc, chị trở về lán.
Trước cửa có một bó hoa dại nhỏ được buộc bằng sợi dây rừng.
Chỉ vài cành hoa tím, vài bông cúc vàng mọc ven đèo.
Không có tên người tặng.
Không có lời nhắn.
Nhưng chị biết đó là quà của đồng đội.
Đêm ấy, bó hoa được đặt giữa lán.
Mọi người cùng chia nhau một ít kẹo còn sót lại từ Tết.
Rồi hát.
Những bài hát về quê hương.
Về ngày mai hòa bình.
Không ai có bánh sinh nhật.
Không có nến.
Không có quà đắt tiền.
Nhưng nhiều năm sau, chị Hòa vẫn nói đó là sinh nhật đẹp nhất cuộc đời mình.
Bởi giữa những ngày bom đạn, con người vẫn không quên dành cho nhau sự quan tâm và tình thương yêu.
Và chính điều ấy đã giúp họ đi qua những năm tháng khốc liệt nhất.


