Cựu chiến binh

BỘ QUẦN ÁO DUY NHẤT SAU TRẬN ĐẦU TIÊN

BỘ QUẦN ÁO DUY NHẤT SAU TRẬN ĐẦU TIÊN

15/03/2026Vũ Đức Anh Tuấn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỘ QUẦN ÁO DUY NHẤT SAU TRẬN ĐẦU TIÊN

(Ký ức của ông Nguyễn Hữu Chung – cựu chiến binh thôn Tố Lai, xã Định Hòa, tỉnh Thanh Hóa)

Tôi là Nguyễn Hữu Chung, quê ở thôn Tố Lai, xã Định Hòa, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1966, khi vừa tròn tuổi thanh niên, tôi lên đường nhập ngũ tại Nông Cống, Thanh Hóa. Cũng như bao chàng trai thời đó, tôi mang theo trong lòng niềm tự hào được khoác lên mình bộ quân phục và quyết tâm lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Sau một thời gian huấn luyện ở miền Bắc, đơn vị chúng tôi nhận lệnh hành quân vào Nam chiến đấu. Cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày qua rừng núi, suối sâu và những con đường đất đỏ. Khi đặt chân đến chiến trường Quảng Trị, tôi mới thật sự cảm nhận được không khí khốc liệt của chiến tranh.

Đơn vị tôi hoạt động ở khu vực phía nam Quảng Trị. Những ngày đầu tiên ở chiến trường, với những người lính từ miền Bắc mới vào như chúng tôi, mọi thứ đều rất bỡ ngỡ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, những trận pháo kích bất ngờ, và không khí căng thẳng trước mỗi trận đánh khiến ai cũng vừa hồi hộp vừa lo lắng.

Trước trận chiến đầu tiên, đơn vị nhận lệnh tiếp cận trận địa và ém quân trong rừng. Để chuẩn bị cho trận đánh, chúng tôi được chỉ thị phải chôn cất toàn bộ quân tư trang và vật dụng cá nhân mang theo, chỉ giữ lại những thứ thật cần thiết. Mục đích là để nhẹ người khi chiến đấu, đồng thời sau khi trận đánh kết thúc sẽ quay lại lấy.

Tôi cùng mấy anh em trong tiểu đội tìm một góc rừng kín đáo. Chúng tôi đào một hố đất, cẩn thận gói ghém ba lô, quần áo dự phòng và một số đồ cá nhân rồi chôn xuống. Trước khi lấp đất lại, ai cũng đánh dấu thật kỹ để sau này quay lại tìm cho dễ.

Khi lấp xong hố đất, tôi còn đứng nhìn một lúc. Trong ba lô ấy có bộ quần áo thay, vài vật dụng nhỏ và cả những thứ mang từ quê nhà. Tôi nghĩ bụng: “Đánh xong trận này, quay lại lấy ngay thôi”.

Nhưng chiến tranh không đơn giản như mình nghĩ.

Trận đánh đầu tiên diễn ra vô cùng ác liệt. Tiếng súng nổ suốt cả ngày. Đạn pháo, tiếng máy bay và khói lửa khiến cả khu rừng rung chuyển. Đó là lần đầu tiên tôi thật sự bước vào chiến trường, cảm nhận rõ ràng sự khốc liệt của chiến tranh.

Sau khi trận đánh kết thúc, đơn vị chúng tôi quay trở lại khu vực đã chôn quân tư trang trước đó.

Nhưng khi đến nơi, trước mắt chúng tôi là một cảnh tượng tan hoang.

Khu rừng hôm trước còn yên tĩnh thì giờ đây bị bom đạn cày xới. Cây cối gãy đổ ngổn ngang, mặt đất bị đào tung lên từng mảng lớn. Rõ ràng trong lúc chúng tôi chiến đấu, máy bay địch đã ném bom trúng khu vực này.

Chúng tôi cố gắng tìm lại vị trí đã chôn đồ, nhưng mọi dấu vết gần như bị xóa sạch. Mặt đất bị bom cày lật lên, chỗ lồi chỗ lõm, không còn nhận ra được vị trí cũ nữa.

Anh em đào bới tìm kiếm rất lâu nhưng không tìm lại được gì. Ba lô, quần áo, vật dụng cá nhân… tất cả đều bị chôn vùi hoặc thất lạc sau trận bom.

Lúc đó, mỗi người chúng tôi chỉ còn lại đúng một bộ quần áo đang mặc trên người.

Thời gian ở chiến trường vốn đã thiếu thốn, nay lại càng khó khăn hơn. Ban ngày thì mặc bộ quần áo ấy đi chiến đấu, đi hành quân. Tối đến, khi có dịp tắm rửa bên suối, chúng tôi phải giặt ngay bộ quần áo đang mặc, rồi phơi lên cành cây.

Nhiều hôm trời ẩm hoặc có mưa, quần áo không kịp khô hẳn. Sáng hôm sau vẫn phải mặc vào, còn hơi ẩm nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Anh em trong đơn vị thường trêu nhau rằng: “Quần áo lúc nào cũng theo người, không sợ mất nữa”. Dù nói vui vậy thôi nhưng ai cũng hiểu đó là hoàn cảnh khó khăn của chiến trường.

Vậy mà dần dần chúng tôi cũng quen. Bộ quần áo ấy theo tôi qua nhiều cuộc hành quân, nhiều trận chiến sau đó.

Bây giờ đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ. Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không quên kỷ niệm sau trận chiến đầu tiên ở Quảng Trị – khi toàn bộ quân tư trang bị bom đạn phá hủy, và chúng tôi chỉ còn lại một bộ quần áo trên người.

Đó là một kỷ niệm vừa gian khổ, vừa đáng nhớ trong cuộc đời người lính của tôi. Bởi chính trong những hoàn cảnh thiếu thốn như vậy, tình đồng đội và ý chí chiến đấu của người lính lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn