Cựu chiến binh

Câu chuyện lửa hồng của chú Lê Văn Sáng – Ngọn lửa cách mạng giữa lòng đất Lái Thiêu

Phú Thọ26/08/2026NGUYỄN THỊ NGỌC MAI (Phường Thủ Dầu Một)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện lửa hồng của chú Lê Văn Sáng –  Ngọn lửa cách mạng giữa lòng đất Lái Thiêu

Câu chuyện lửa hồng của chú Lê Văn Sáng – Ngọn lửa cách mạng giữa lòng đất Lái Thiêu

Có những trang sử không chỉ được ghi lại bằng những dòng chữ trong sách, mà còn được lưu giữ sống động trong ký ức của những người đã trực tiếp đi qua chiến tranh. Với mong muốn tìm hiểu lịch sử địa phương, gìn giữ những giá trị truyền thống và thu thập tư liệu phục vụ công tác tuyên truyền, các đoàn viên Chi đoàn Trường Mầm non Tuổi Xanh đã có dịp gặp gỡ, lắng nghe chú Lê Văn Sáng – một nhân chứng lịch sử, người đã dành trọn tuổi trẻ cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Buổi gặp gỡ không chỉ giúp chúng tôi hiểu thêm về những năm tháng kháng chiến gian khổ, mà còn mang đến những cảm xúc khó quên. Qua từng lời kể mộc mạc, chân thành, chúng tôi như được ngược dòng thời gian, trở về với một thời hoa lửa – nơi biết bao người con đất Việt đã sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Mỗi câu chuyện của chú không chỉ là ký ức của một cá nhân mà còn là một phần lịch sử thiêng liêng của dân tộc, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang.

Chú Lê Văn Sáng sinh năm 1952, lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại vùng đất Lái Thiêu, Bình Dương. Cha của chú là cơ sở cách mạng, được Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Ba. Hai người anh và một người chú của chú cũng đều tham gia kháng chiến. Chính truyền thống yêu nước của gia đình đã gieo vào lòng cậu bé Lê Văn Sáng lý tưởng cách mạng từ thuở thiếu thời. Năm 1966, khi mới 14 tuổi, chú đã tham gia cách mạng với nhiệm vụ giao liên, đưa thư, chuyển tài liệu và bảo đảm thông tin liên lạc giữa các đơn vị. Sau đó, chú được phân công công tác tại Huyện đội Lái Thiêu và đảm nhận nhiệm vụ Xã đội trưởng xã An Thạnh. Đó là quãng thời gian đầy gian lao nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, khi lý tưởng cách mạng trở thành động lực để chú vượt qua mọi thử thách. Điều khiến chúng tôi xúc động nhất là cuộc sống của những chiến sĩ hoạt động bí mật. Ban ngày, chú phải ẩn mình trong những căn hầm nhỏ hẹp, tối tăm và ngột ngạt; chỉ đến khi màn đêm buông xuống mới có thể lên mặt đất để làm nhiệm vụ. Có thời gian gần một năm, chú không được nhìn thấy ánh mặt trời – điều tưởng chừng rất bình thường nhưng lại trở thành một niềm mong mỏi xa xỉ giữa chiến tranh. Mỗi khi nghe tiếng địch càn quét, chú và đồng đội phải nín thở, chịu đựng cái nóng bức, sự ngột ngạt trong lòng đất để giữ bí mật. Ngay cả khi côn trùng, dế hay kiến bò vào hầm, mọi người cũng không dám phát ra một tiếng động, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng chính tính mạng của mình. Chiến tranh còn để lại những ký ức không thể nào quên khi chú hai lần bị đơn vị báo tử về gia đình. Lần đầu tiên, nhờ thay đổi vị trí trú ẩn vào phút cuối, chú may mắn thoát khỏi trận càn, trong khi căn hầm cũ bị địch đánh phá khiến ba đồng đội anh dũng hy sinh. Đơn vị tưởng chú đã mất nên gửi giấy báo tử về gia đình. Lần thứ hai, cha của chú phải đau đớn đến nhận diện một người hy sinh vì nghĩ đó là con trai mình. Hai lần gia đình chìm trong nước mắt, hai lần tưởng như mất đi người thân yêu nhất, nhưng bằng một phép màu của chiến tranh, chú vẫn còn sống để tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Không chỉ đối mặt với bom đạn, chú còn trực tiếp tham gia đấu tranh với những đối tượng chỉ điểm, chiêu hồi, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng và nhân dân. Chính vì vậy, chính quyền Sài Gòn đã treo thưởng 100.000 đồng cho bất kỳ ai bắt sống hoặc tiêu diệt được chú – một số tiền rất lớn vào thời điểm ấy. Dẫu luôn bị truy lùng ráo riết, chú vẫn kiên cường bám trụ địa bàn, không lùi bước trước hiểm nguy, giữ trọn lòng trung thành với Tổ quốc và cách mạng. Những tháng ngày thiếu thốn cũng là ký ức mà chú không bao giờ quên. Có thời điểm, cả đơn vị hơn một trăm người không còn một hạt gạo, chỉ biết uống nước lã để cầm cự, chờ màn đêm buông xuống mới tìm đường rút quân hoặc tiếp tế. Trong hoàn cảnh gian nan ấy, tình quân dân đã trở thành nguồn sức mạnh vô giá. Người dân âm thầm đào hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ, san sẻ từng bữa cơm, từng ngụm nước, chấp nhận đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ những người chiến sĩ cách mạng. Chính nghĩa tình ấy đã góp phần làm nên sức mạnh to lớn của cuộc kháng chiến.

Hôm nay, khi kể lại những ký ức ấy, giọng chú Lê Văn Sáng vẫn bình thản nhưng ánh mắt ánh lên niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đầy cống hiến. Mỗi câu chuyện của chú không chỉ tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn thắp sáng "ngọn lửa hồng" của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh. Đó là ngọn lửa của lòng trung thành với Tổ quốc, của sự hy sinh thầm lặng và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất. Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những câu chuyện của chú vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên. Chúng tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của những người đi trước. Là thế hệ trẻ, chúng tôi càng ý thức rõ trách nhiệm học tập, rèn luyện, cống hiến và lan tỏa những giá trị tốt đẹp của truyền thống cách mạng để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.

Xin kính chúc chú Lê Văn Sáng luôn dồi dào sức khỏe, nhiều niềm vui và tiếp tục là người truyền lửa cho các thế hệ trẻ. Những câu chuyện của chú sẽ mãi là hành trang quý báu, giúp chúng cháu thêm yêu quê hương, yêu đất nước và không ngừng nỗ lực xây dựng, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn