BỜ SUỐI NƠI NGƯỜI LÀNG ĐỨNG CHỜ BỘ ĐỘI
Trong nhiều đêm chiến tranh, khi bộ đội lội suối tránh bom, người làng Hưng Yên đứng chờ trên bờ suối để đón, che chở và dẫn đường. Những khoảnh khắc không lời ấy đã trở thành ký ức sâu đậm của hậu phương thời chiến.
Bờ suối của sự chờ đợi
Không phải ai cũng lội suối.
Có người đứng chờ.
Bờ suối ban đêm tối hơn đường làng.
“Đứng đó là hồi hộp lắm,” ông Nguyễn Văn Tĩnh nhớ lại.
Chờ trong im lặng
Không gọi.
Không huýt sáo.
Không đốt đèn.
Người làng chỉ đứng im,
lắng nghe tiếng nước.
“Nghe nước động là biết có người tới,” ông nói.
Bờ suối không có ghế
Không ai ngồi.
Ai cũng đứng sẵn.
“Nếu có chuyện là chạy ngay,” ông kể.
Chờ mà vẫn phải tỉnh táo.
Những bóng người dưới nước
Từ bờ nhìn xuống,
chỉ thấy bóng đen nhúc nhích.
Người đi trước,
người theo sau.
“Nhìn là biết bộ đội,” ông Tĩnh nói.
Khoảnh khắc gặp nhau
Khi người đầu tiên lên bờ,
không ai ôm chầm.
Chỉ gật đầu.
“Đủ hiểu rồi,” ông kể.
Bàn tay đưa ra trong tối
Có lúc nước sâu.
Người làng đưa tay kéo.
Không hỏi tên.
Không hỏi quê.
“Chỉ kéo cho chắc,” ông nói.
Bờ suối là nơi kiểm tra an toàn
Lên bờ là nhìn nhanh.
Ai bị trượt.
Ai mệt.
Ai ướt quá.
“Xem đủ là dẫn đi ngay,” ông Tĩnh nhớ.
Có khi phải chờ rất lâu
Có đêm chờ hàng tiếng.
Máy bay lượn trên đầu.
“Chưa yên là chưa cho lên,” ông nói.
Người làng chờ,
bộ đội chờ.
Mẹ làng cũng đứng chờ
Không chỉ đàn ông.
Có cả phụ nữ.
“Mẹ mang theo nắm lá khô,” ông kể.
Lên bờ là lau chân, lau tay.
Không ai than mệt
Đứng lâu, chân tê.
Nhưng không ai than.
“Sợ nhất là làm động,” ông nói.
Bờ suối giữ bí mật
Không ai kể lại.
Không ai hỏi thêm.
“Việc xong là thôi,” ông Tĩnh nói.
Chiến tranh qua, bờ suối vẫn đó
Giờ bờ suối đã khác.
Có bậc đất.
Có cây mọc.
Nhưng với người làng,
đó vẫn là nơi từng đứng chờ.
Chờ mà không đợi báo đáp
Không giấy khen.
Không ghi tên.
Người làng đứng chờ
chỉ mong bộ đội qua được an toàn.
Bờ suối – ranh giới mong manh
Bờ suối là ranh giới
giữa nguy hiểm và an toàn.
Giữa nước lạnh và bờ đất.
Giữa chiến tranh và sự sống.
Ký ức không lời
“Có những đêm chỉ đứng đó thôi,”
ông Nguyễn Văn Tĩnh nói.
“Nhưng đứng vậy là thấy mình
đã làm được điều cần làm.”



