“BOK NÚP – MŨI TÊN PHÁ TAN HUYỀN THOẠI ‘DA TRẮNG KHÔNG CHẢY MÁU’
Giữa đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, có một người con của núi rừng đã dùng chiếc nỏ tre nghèo nàn để bắn vỡ nỗi sợ hãi của cả một dân tộc trước sự tàn bạo của thực dân Pháp. Ông là Đinh Núp – biểu tượng bất diệt của sức mạnh đại đoàn kết các dân tộc Tây Nguyên, người đã chứng minh cho đồng bào thấy: “Máu thằng Pháp cũng đỏ như máu người Ba Na mình!”.
“Hồi đó, cái bụng người Ba Na, người Ê Đê mình còn sợ thằng Pháp lắm. Giặc Pháp đi càn quét, đốt làng, cướp lúa. Chúng nó rêu rao rằng người Pháp là ‘người nhà trời’, da trắng, bắn không chết, chém không chảy máu đâu. Bà con tin thế, chỉ biết ôm nhau khóc ròng nhìn buôn làng chìm trong biển lửa. Nhưng anh Núp thì không tin cái lý ấy! Năm đó anh Núp còn trẻ lắm, cái dáng người gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng như con sao Mai. Anh bảo: ‘Nó cũng ăn cơm, uống nước như mình, dao chém thì cây cũng phải đứt, huống hồ là người thịt người xương!’ Để chứng minh cho dân làng thấy, một buổi sáng sương mù còn đặc quánh trên đỉnh núi, Núp vác nỏ phục kích ở bìa rừng. Khi toán lính Pháp đi tuần ngang qua, Núp nhắm thẳng tên lính đi đầu, kéo căng dây nỏ và… Phập! Mũi tên tẩm độc lao vút đi, cắm phập vào chân tên giặc. Hắn ngã lăn ra, hét rống lên đau đớn, máu đỏ chảy tràn ra lớp cỏ bợt bạt. Núp chạy về làng, hét lớn: ‘Bà con ơi! Thằng Pháp chảy máu rồi! Máu nó cũng đỏ như máu người Ba Na mình thôi. Nó cướp đất mình thì mình phải đánh!’ Từ cái ngày nhìn thấy máu kẻ thù ấy, người làng Stơr rũ bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi. Dưới sự chỉ huy của Bok Núp, cả làng biến thành một pháo đài. Đàn ông mài rựa, vót chông, chế nỏ. Phụ nữ, người già đi nhặt đá, hái lá ngón làm thuốc độc. Trẻ con như tôi ngày ấy cũng đi bẻ chông cắm quanh nhà rông. Vũ khí của chúng tôi nghèo nàn lắm, chỉ có bẫy đá, hầm chông, cung nỏ… nhưng giặc Pháp hễ bước chân vào rừng là bỏ mạng. Bok Núp dạy dân làng cách đánh du kích, thoắt ẩn thoắt hiện như con nai, con mang trong rừng. Không chỉ đánh giỏi, Bok Núp còn đi khắp các buôn làng, gọi người Ba Na, người Ê Đê nắm chặt tay nhau lại. Bàn tay người Tây Nguyên đan vào nhau thành một bức tường thành vững chắc chặn đứng những bước tiến của quân thù.”“Hồi đó, cái bụng người Ba Na, người Ê Đê mình còn sợ thằng Pháp lắm. Giặc Pháp đi càn quét, đốt làng, cướp lúa. Chúng nó rêu rao rằng người Pháp là ‘người nhà trời’, da trắng, bắn không chết, chém không chảy máu đâu. Bà con tin thế, chỉ biết ôm nhau khóc ròng nhìn buôn làng chìm trong biển lửa. Nhưng anh Núp thì không tin cái lý ấy! Năm đó anh Núp còn trẻ lắm, cái dáng người gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng như con sao Mai. Anh bảo: ‘Nó cũng ăn cơm, uống nước như mình, dao chém thì cây cũng phải đứt, huống hồ là người thịt người xương!’ Để chứng minh cho dân làng thấy, một buổi sáng sương mù còn đặc quánh trên đỉnh núi, Núp vác nỏ phục kích ở bìa rừng. Khi toán lính Pháp đi tuần ngang qua, Núp nhắm thẳng tên lính đi đầu, kéo căng dây nỏ và… Phập! Mũi tên tẩm độc lao vút đi, cắm phập vào chân tên giặc. Hắn ngã lăn ra, hét rống lên đau đớn, máu đỏ chảy tràn ra lớp cỏ bợt bạt. Núp chạy về làng, hét lớn: ‘Bà con ơi! Thằng Pháp chảy máu rồi! Máu nó cũng đỏ như máu người Ba Na mình thôi. Nó cướp đất mình thì mình phải đánh!’ Từ cái ngày nhìn thấy máu kẻ thù ấy, người làng Stơr rũ bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi. Dưới sự chỉ huy của Bok Núp, cả làng biến thành một pháo đài. Đàn ông mài rựa, vót chông, chế nỏ. Phụ nữ, người già đi nhặt đá, hái lá ngón làm thuốc độc. Trẻ con như tôi ngày ấy cũng đi bẻ chông cắm quanh nhà rông. Vũ khí của chúng tôi nghèo nàn lắm, chỉ có bẫy đá, hầm chông, cung nỏ… nhưng giặc Pháp hễ bước chân vào rừng là bỏ mạng. Bok Núp dạy dân làng cách đánh du kích, thoắt ẩn thoắt hiện như con nai, con mang trong rừng. Không chỉ đánh giỏi, Bok Núp còn đi khắp các buôn làng, gọi người Ba Na, người Ê Đê nắm chặt tay nhau lại. Bàn tay người Tây Nguyên đan vào nhau thành một bức tường thành vững chắc chặn đứng những bước tiến của quân thù.”



