BOK WỪU – BƯỚC CHÂN DẪN GIẶC VÀO CỬA TỬ VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT DIỆT
Trong những năm tháng khói lửa mịt mù của vùng đất Tây Nguyên, có một người con Ba Na đã khắc tạc vào lịch sử một bức tượng đài sừng sững về lòng kiên trung. Chịu đựng những đòn tra tấn man rợ nhất của thực dân Pháp – bị cắt tai, xẻo mũi, chặt từng ngón tay – Bok Wừu vẫn giữ trọn lời thề với cách mạng, dùng chính sinh mạng và máu thịt của mình làm mồi nhử, lừa giặc vào bãi mìn để đổi lấy sự bình yên cho buôn làng.
"Nhắc đến Bok Wừu, cái bụng người dân làng De Đoa mình rưng rưng mà cũng tự hào như nhìn thấy ngọn núi Chư Đang Ya đứng sừng sững giữa trời. Năm đó là năm 1952, giặc Pháp càn quét ác lắm. Chúng lùng sục ngày đêm, quyết tìm cho ra cơ sở cách mạng và cán bộ của ta đang bám trụ trong rừng.
Trong một trận càn, Bok Wừu không may sa vào tay giặc. Thằng đồn trưởng chỉ huy bọn lính ngụy trói nghiến ông lại, ép ông phải chỉ đường vào căn cứ. Bok Wừu chỉ đứng đó, đôi mắt nhìn thẳng vào mặt kẻ thù, không nói nửa lời.
Tức giận, chúng bắt đầu tra tấn ông bằng những trò man rợ nhất mà loài người có thể nghĩ ra. Chúng xẻo mũi ông, cắt hai lỗ tai ông, rồi kê bàn tay ông lên báng súng mà chặt đứt từng ngón. Máu chảy ướt đẫm mảnh áo thổ cẩm, thấm đỏ cả một vạt đất rừng. Bọn giặc hí hửng tưởng ông sẽ sợ hãi mà quỳ gối xin tha. Nhưng không! Dù đau đớn đến tột cùng, chân đứng không vững, Bok Wừu vẫn nghiến răng chịu đựng. Giọng ông nghẹn đi vì máu nhưng vẫn đanh thép: 'Cái bụng tao chỉ biết thương cách mạng, thương buôn làng. Chết thì chết, tao không khai đâu!'
Thấy tra tấn không xong, bọn chúng dọa sẽ giết sạch dân làng nếu ông không chỉ đường. Bok Wừu im lặng một lát, đôi mắt ông lóe lên một tia sáng quyết đoán. Ông gật đầu, giả vờ đồng ý dẫn đường. Bọn giặc tưởng ông đã khuất phục, vội vàng xách súng bám theo sau.
Nhưng chúng đâu biết, con đường mà người con của rừng xanh đang đi không phải là đường vào căn cứ cách mạng, mà là con đường dẫn thẳng đến bãi mìn và hầm chông do chính tay du kích ta đã gài sẵn. Đi đến giữa bãi mìn, Bok Wừu đột ngột hét lớn bằng tiếng Ba Na, báo hiệu cho đồng đội. Bọn giặc chưa kịp hiểu chuyện gì thì những tiếng nổ chát chúa vang lên rung chuyển cả cánh rừng. Hàng chục tên lính ngã gục, xác phơi ngổn ngang.
Bok Wừu đã hóa thân vào đất mẹ ở giây phút bi tráng ấy. Ông lấy chính thân mình để làm mồi nhử, đổi mạng mình lấy mạng quân thù, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cơ sở cách mạng."



