Bài viết

“Bọn em không hàng đâu, vĩnh biệt thủ trưởng nhé!”

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trung tướng, Anh hùng LLVT nhân dân Khuất Duy Tiến kể rằng, trong những năm chiến đấu ở mặt trận Tây Nam và chiến trường nước bạn Campuchia, không ít lần ông đã từng rơi lệ khi chứng kiến cảnh người dân vô tội bị tàn sát, cảnh những đồng đội gầy yếu vừa ra khỏi cuộc chiến trường kỳ đã chịu thiếu ăn, thiếu mặc và lao vào cuộc chiến truy quét đội quân diệt chủng Pol Pot…

Chuyện chiến trường K của ba vị tướng

Trung tướng, Anh hùng LLVT nhân dân Khuất Duy Tiến (thứ hai, bên phải) trong một cuộc giao lưu, gặp mặt.

Có một cảnh tượng còn ám ảnh mãi trong tâm trí ông, đó là thời điểm cuối tháng 10-1977, khi Trưởng phòng Tác chiến Quân đoàn 3 Khuất Duy Tiến nhận nhiệm vụ đi cùng Phó tổng Tham mưu trưởng Lê Ngọc Hiền tới thị sát tình hình tại khu vực cửa khẩu Xa Mát (Tây Ninh).

“Khoảng 2 giờ chiều 24-10-1977, chúng tôi đến một ngôi làng giáp biên giới Campuchia và chứng kiến tại đây một cảnh tượng tang thương: có tới gần 200 thi thể người dân nước mình bị quân Pol Pot giết hại bằng những thủ đoạn dã man, tàn khốc. Cả tôi và anh Lê Ngọc Hiền cùng không cầm nổi nước mắt, bởi là những người đã trải qua chiến tranh, từng chứng kiến anh em, đồng đội phải chịu nhiều thương vong, nhưng chưa khi nào chúng tôi phải chứng kiến cảnh tượng hàng trăm dân lành bị giết hại, trong đó chủ yếu là người già, trẻ em và phụ nữ”, Trung tướng Khuất Duy Tiến nhớ lại.

Đầu tháng 2-1978, ông Khuất Duy Tiến được cấp trên bổ nhiệm là Phó sư đoàn trưởng Sư đoàn 320. Hai tháng sau, khi đang học ở Học viện cao cấp, ông lại trở về Quân đoàn 3 để nhận bàn giao Sư đoàn 320 từ Sư đoàn trưởng Đoàn Hồng Sơn. Trong ký ức về những ngày gian khổ trên đất bạn, Trung tướng Khuất Duy Tiến còn nhớ mãi tình đồng đội trong những giờ phút khó khăn. Đó là hôm Tiểu đoàn 9 của Tiểu đoàn trưởng Khuất Duy Hoan (sau này là Phó tư lệnh Quân đoàn 3) đánh địch ở Phum Sâm.

“Khi Tiểu đoàn bị địch vây chặt, Hoan gọi điện cho tôi, bảo: “Em tìm mọi cách để ra mà chưa được”. Tôi bảo “Cứ yên trí, tôi sẽ tìm cách để mở vòng vây”. Tôi chỉ thị đưa 2 tiểu đoàn lên để giải vây cho Hoan. Trong lúc chờ quân ta tới thì địch tiếp tục siết chặt vòng vây. Hoan lại bảo tôi: “Anh cứ cho pháo bắn thẳng vào chỗ em!”. Không còn cách nào khác, tôi liền báo cáo quân đoàn cho bắn pháo chụp vào vị trí tiểu đoàn 9 trước khi đồng đội kịp tới giải vây”.

Lần khác, trong lúc làm nhiệm vụ thọc sâu, một phân đội bị địch vây chặt, biết tình thế nguy nan nên anh em đã điện cho Sư đoàn trưởng: “Địch vây rát lắm thủ trưởng ạ, chúng em không chắc gì ra được, nhưng bọn em không hàng đâu, vĩnh biệt thủ trưởng nhé!”. Nghe những câu nói quyết tâm ấy, Sư đoàn trưởng Khuất Duy Tiến chỉ còn biết động viên đồng đội tiếp tục chờ đợi, trong khi nước mắt ông cứ ứa ra vì thương họ…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn