Bài viết

Bông băng cuối cùng

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở trạm xá, thứ thiếu nhất là thuốc, thứ quý nhất là bông băng. Có hôm chúng tôi chỉ còn đúng một cuộn băng sạch.
Đêm đó có hai thương binh được đưa vào cùng lúc: một anh bị thương ở vai, còn một cậu tân binh bị mảnh pháo găm ở bụng, máu chảy nhiều. Tôi nhìn cuộn băng, nhìn hai người, lòng như bị bóp nghẹt.
Tôi cắn răng xé băng làm hai, rồi dùng áo của mình xé tiếp làm băng tạm. Tôi băng cho cậu tân binh trước. Cậu nắm tay tôi, mắt mở to: “Chị ơi… em có chết không?”
Tôi nói dứt khoát: “Không. Em còn về gặp má.”
Tôi nói vậy để cậu bám lấy hy vọng, còn tôi thì run.
Cậu sống sót. Anh bị thương vai cũng qua khỏi. Khi tỉnh lại, họ nhìn tôi, nói lời cảm ơn. Tôi chỉ lắc đầu, vì tôi biết mình chỉ làm điều bắt buộc.
Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ cuộn băng cuối cùng ấy. Nó dạy tôi: trong chiến tranh, đôi khi lòng người phải mạnh hơn cả nỗi sợ, để chọn cứu một mạng sống trước tiên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông băng cuối cùng | Câu chuyện thời hoa lửa