Bóng Cây Đầu Làng
Bóng Cây Đầu Làng
Cây đa đầu làng đã đứng đó suốt bao mùa mưa nắng. Dưới bóng cây ấy, biết bao đoàn quân từng đi qua trong những năm tháng chiến tranh.
Chiều nào bà cụ Năm cũng ra ngồi dưới gốc đa chờ tin con trai đang ngoài mặt trận. Bà mang theo chiếc quạt nan cũ rồi lặng lẽ nhìn về con đường đất dẫn ra bìa làng.
Người dân đi ngang ai cũng quen với hình ảnh ấy. Có người dừng lại hỏi thăm, bà chỉ cười hiền rồi nói mình ra hóng gió cho đỡ nhớ con.
Một hôm, đoàn quân hành quân qua làng dừng chân nghỉ dưới gốc đa. Nhìn những gương mặt trẻ tuổi đầy bụi đường, bà lặng lẽ mang nước chè ra mời từng người.
Một chiến sĩ trẻ cúi đầu lễ phép gọi bà là “má” khiến mắt bà đỏ hoe.
Chiều muộn, đoàn quân tiếp tục lên đường. Bà Năm đứng tựa gốc đa nhìn theo đến khi không còn thấy bóng người.
Giữa thời hoa lửa, bóng cây đầu làng đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly, chờ đợi và niềm hy vọng không bao giờ tắt của người dân quê.


