Người có công giúp đỡ cách mạng

Bóng Dáng Trên Bảng Đen Thời Đạn Lửa - 1B1VCVB

Lào Cai27/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bóng Dáng Trên Bảng Đen Thời Đạn Lửa - 1B1VCVB

Ông ngoại tôi , sinh năm 1948, nay đã bước vào tuổi bảy mươi tám, mái tóc bạc như sương sớm, nhưng đôi mắt vẫn trong sáng và ấm áp như ngọn đèn dầu chưa bao giờ tắt. Nhiều người nói ông là người sống bình dị nhất đời, nhưng chỉ những ai thực sự hiểu mới biết, trong sự thầm lặng ấy là cả một trời công ơn và những hi sinh chẳng bao giờ ông kể ra.

Từ năm 1965, khi đất nước chìm sâu trong khói lửa kháng chiến chống Mỹ, ông vừa tròn mười bảy tuổi đã cầm viên phấn lên thay cho vũ khí, bắt đầu hành trình 18 năm trọn vẹn với sự nghiệp trồng người cho đến năm 1982. Thời ấy, bom đạn gầm thét khắp nẻo, con đường đi học bị cắt ngang bởi hố sâu và lửa cháy. Ông luôn giữ vững niềm tin: “Đất nước có thể chiến thắng bằng vũ khí, nhưng sẽ chỉ thực sự đứng lên khi có tri thức”.

Không có trường lớp khang trang, lớp học của ông thay đổi mỗi ngày: dưới hầm trú ẩn, trong rừng thông, dưới mái nhà tranh rách nát, với những bộ bàn ghế bằng tre nứa.Ông luôn nhớ từng chữ từng câu từ những cuốn sách cũ đã mòn gáy, rồi chép lại cho từng em trên những tờ giấy gói hàng, lá chuối khô. Trời giông bão ông đứng nghiêng người che chắn cho tấm bảng tạm khỏi gió mưa, vừa giảng bài vừa lắng nghe tiếng máy bay gầm rú trên cao. Mỗi khi có báo động, ông nhanh chóng dắt các em xuống hầm, ôm chặt những cuốn tài liệu vào lòng như ôm báu vật

Gia đình lúc ấy cũng khó khăn vô cùng. Bữa ăn thường chỉ có khoai sắn luộc, ông dành phần cơm ít ỏi cho các em học sinh đói bụng, bản thân mình chỉ ăn vỏ khoai và nước canh rau. Đêm đến, khi mọi người đã ngủ say, ông lại ngồi dưới ánh trăng hoặc ngọn đèn dầu leo lắt, soạn bài, chép tài liệu, vá lại quần áo cho các em có nhà xa không về được. Người nhà khuyên ông nghỉ ngơi, ông chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nếu tôi nghỉ một ngày, tương lai của các em có thể chậm lại một bước. Đất nước cần người biết chữ, cần người hiểu lý lẽ sau này”.

Suốt 18 năm công tác, ông chưa bao giờ nhận một đồng thù lao nào ngoài sự kính trọng của học trò, cũng chưa bao giờ khoe khoang về những gì mình đã làm. Rồi đến ngày 14 tháng 11 năm 1997, Chủ tịch nước Lê Đức Anh đã trao tặng ông Huy chương Kháng chiến hạng Nhất – phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp thầm lặng và bền bỉ của người thầy giáo giữa thời chiến. Khi nhận huy chương, ông chỉ nói đơn giản: “Tôi chỉ làm những gì lương tâm và trách nhiệm bảo tôi phải làm thôi”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn