Bài viết

Bóng đêm trên đồi số 47

Hưng Yên17/11/2025Đoàn xã Vũ Tiên, tỉnh Hưng Yên (xã Vũ Tiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÓNG ĐÊM TRÊN ĐỒI SỐ 47

Gió đêm tràn qua những rặng cây, mang theo mùi khói súng và đất cháy. Đồi số 47 trước kia là nơi người dân chăn bò và trồng khoai, giờ chỉ còn những hố bom sâu hoắm như những vết thương há miệng trên thân thể đất mẹ.

Trung – người lính trẻ mới tròn hai mươi – áp lưng vào một tảng đá lạnh ngắt. Tiếng pháo vừa ngừng, nhưng anh biết sự im lặng không bao giờ là dấu hiệu tốt. Nó giống như khoảng lặng của một bản nhạc sắp chuyển sang đoạn cao trào, hay hơi thở cuối cùng của bão trước khi gió quét sạch tất cả.

Trong túi áo Trung có một lá thư nhàu nát. Đó là thư của mẹ, viết bằng nét chữ run run:

“Con trai, khi nào tiếng súng ngừng thì con hãy về. Nhà mình vẫn để dành cho con một chỗ ngủ cạnh cửa sổ như hồi nhỏ…”

Anh mỉm cười, nhưng giọt nước mắt nóng hổi lại rơi xuống khuôn mặt phủ bụi.

Bất chợt, tiếng bước chân vang lên trong bóng tối. Trung bật dậy, tay siết chặt khẩu súng. Nhưng đó không phải kẻ địch. Là Nam – người đồng đội đã gắn bó với anh từ những ngày huấn luyện.

“Chúng ta sắp phản công.” Nam nói, hơi thở còn mùi khói thuốc súng. “Lệnh vừa truyền xuống."

Trung không nói gì. Anh chỉ gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Chiến tranh là vậy – không ai trong họ muốn, nhưng không ai được phép lùi bước.

Khi pháo hiệu đỏ rực xé toạc bầu trời, cả đơn vị ào lên như dòng nước lũ. Tiếng súng nổ, tiếng người hô vang, tiếng đất đá bị xé tung hòa thành một bản giao hưởng của hỗn loạn.

Trung chạy bên Nam, cảm nhận từng nhịp tim đập như muốn xé lồng ngực.

Một quả đạn nổ gần đó. Mảnh kim loại nóng hổi lao qua không khí.

Khi Trung quay lại, Nam đã ngã xuống.

Mắt Trung mở lớn. Anh lao đến, ôm vai Nam. “Nam! Cố lên, cậu nghe mình nói không?”

Nam cố gắng mỉm cười, đôi môi run rẩy. “Trung… đánh tiếp đi… thắng rồi thì… thay mình về… thăm mẹ…”

Và rồi đôi mắt ấy khép lại, nhẹ nhàng như một cánh cửa vừa đóng.

Trung nắm chặt khẩu súng, đứng bật dậy. Gió trên đồi số 47 thổi mạnh hơn, như muốn cuốn đi tất cả đau thương. Anh lao về phía trước, trái tim không còn chỉ vì nhiệm vụ, mà vì cả những người đã ngã xuống.

Đêm ấy, đồi số 47 được chiếm lại. Nhưng với Trung, chiến thắng chỉ có màu của khói, của đất, và của nỗi mất mát không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn