Bông Điên Điển Bên Chiến Hào
Đây là câu chuyện được ông Nguyễn Văn Tân kể lại về những ngày chiến đấu gian khổ ở vùng đồng bằng ngập nước miền Tây. Giữa khói lửa chiến tranh, một bó bông điên điển vàng đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên về tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1974, đơn vị của ông Tân đóng quân gần một cánh đồng ngập nước ở An Giang. Mùa nước nổi về, bông điên điển nở vàng rực khắp các bờ kênh.
Trong tiểu đội có anh Lâm Văn Hiếu – người lính trẻ luôn lạc quan dù cuộc sống chiến trường rất thiếu thốn. Mỗi lần hành quân qua đồng nước, anh thường hái vài nhánh bông điên điển mang về chiến hào để mọi người ngắm.
Anh hay nói:
“Rồi sẽ có ngày đất nước yên bình, mình được về nhà ngắm những cánh đồng vàng như thế này.”
Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng ven kênh để bảo vệ đường liên lạc của cách mạng.
Đêm đó, địch bất ngờ mở cuộc tấn công vào khu vực chiến hào.
Tiếng súng nổ vang khắp cánh đồng. Pháo sáng liên tục rạch ngang bầu trời.
Trong lúc chiến đấu, một chiến sĩ bị thương mắc kẹt ở vị trí phía trước.
Không chút do dự, anh Hiếu bò qua làn đạn để đưa đồng đội trở về chiến hào.
Ông Tân kể:
“Đạn bay rất dày nhưng Hiếu chỉ nghĩ đến việc cứu đồng đội.”
Người chiến sĩ bị thương được đưa về an toàn.
Cuộc chiến đấu kéo dài đến gần sáng thì địch rút lui.
Nhưng anh Hiếu đã bị thương rất nặng trong lúc cứu bạn.
Trước khi nhắm mắt, anh vẫn nắm trong tay một nhành bông điên điển được hái từ chiều hôm trước.
Nhiều năm sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Tân vẫn nhớ người đồng đội năm xưa.
Mỗi mùa nước nổi, khi nhìn thấy những bông điên điển vàng nở bên bờ kênh, ông lại nhớ đến anh Hiếu – người lính đã mang theo niềm tin về hòa bình đến những ngày cuối cùng của cuộc đời.



