Bông hoa bất tử giữa thời hoa lửa
Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tại mảnh đất Đất Đỏ – Bà Rịa, có một cô gái nhỏ mang tên Võ Thị Sáu. Chị sinh ra trong một gia đình giàu lòng yêu nước, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo bởi bom đạn và bạo lực của kẻ thù. Chính từ đó, trong trái tim non trẻ của chị đã nhen lên ngọn lửa căm thù và ý chí đấu tranh kiên cường.
Mới mười bốn, mười lăm tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong. Với dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng và sự nhanh nhẹn, chị thường làm nhiệm vụ canh gác, liên lạc, nắm tình hình địch. Dưới làn mưa bom, giữa những cuộc càn quét ác liệt, chị vẫn gan dạ, mưu trí, không hề nao núng.
Trong một lần làm nhiệm vụ, chị đã dũng cảm ném lựu đạn vào bọn địch, tiêu diệt tên cai tổng khét tiếng gian ác. Dù bị bắt sau đó, Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, không khai báo, không run sợ trước tra tấn và nhà tù. Trước tòa án của kẻ thù, chị kiên quyết khẳng định:“Tôi chỉ biết đánh giặc, không biết sợ!”
Năm 1952, khi mới mười sáu tuổi, Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo và bị xử bắn. Trong giây phút cuối cùng, chị vẫn cất cao tiếng hát, ánh mắt bình thản hướng về Tổ quốc. Sự hy sinh của chị khiến cả bọn cai ngục cũng phải bàng hoàng, cúi đầu.
Võ Thị Sáu ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh của chị đã sống mãi với non sông đất nước. Chị là biểu tượng rực sáng của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa – dũng cảm, trong sáng và sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc


