Bông hoa bên chiến hào
Trận địa im lặng sau một đêm bom dội. Đất đá còn nóng, mùi khói thuốc súng vẫn lảng vảng trong không khí. Minh ngồi tựa lưng vào chiến hào, tay run run lau bùn trên khẩu súng. Cậu mới tròn hai mươi, cái tuổi đáng lẽ đang ngồi giảng đường đại học.
Trong lúc sửa lại bao cát bị sạt, Minh chợt nhìn thấy một bông hoa dại nhỏ xíu mọc lên từ khe đất nứt nẻ. Cánh hoa trắng mỏng manh, run rẩy trong gió sớm. Giữa nơi bom đạn cày xới, sự xuất hiện của nó khiến Minh sững người.
Cậu lặng lẽ đặt chiếc mũ sắt thủng lỗ vì mảnh bom lên che cho bông hoa. Tối đó, pháo sáng giăng kín bầu trời, ánh sáng lạnh lẽo phủ xuống chiến hào. Minh nhìn bông hoa vẫn đứng yên, không héo, không gục ngã.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Minh mỉm cười. Cậu hiểu rằng: chiến tranh có thể cướp đi sinh mạng con người, nhưng không thể dập tắt sự sống và hy vọng đang âm thầm nảy nở.



