Bông hoa bên chiến hào
Bông hoa bên chiến hào
Ngày ấy, giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, trên một vùng quê nhỏ, có một cô gái tên Lan làm nhiệm vụ giao liên. Mỗi ngày, Lan vượt qua những con đường đầy bom đạn để đưa thư và tài liệu đến các đơn vị. Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, Lan phát hiện bên bờ chiến hào một bông hoa nhỏ vẫn nở giữa đất đá. Cô nhẹ nhàng hái bông hoa, đặt vào túi áo rồi tiếp tục lên đường.
Đêm hôm đó, Lan gặp một chiến sĩ trẻ đang bị thương. Anh hỏi cô: “Ngoài kia còn gì đẹp không?”. Lan lấy bông hoa trong túi áo đưa cho anh và nói: “Có chứ, hoa vẫn nở dù chiến tranh rất khốc liệt”. Người chiến sĩ mỉm cười. Bông hoa nhỏ trở thành niềm hy vọng của cả tổ chiến đấu.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Lan trở lại nơi ấy. Chiến hào năm xưa đã phủ đầy cỏ xanh. Cô nhìn những bông hoa dại mọc bên đường và nhớ về đồng đội. Với Lan, đó chính là những “hoa lửa” – những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước có ngày bình yên.



