BÔNG HOA BÊN ĐƯỜNG
Trên con đường dẫn vào Trường Tiểu học Hòa Bình có một bồn hoa nhỏ do Chi đoàn xã chăm sóc. Mỗi tuần, các đoàn viên thay nhau nhổ cỏ, tưới nước và trồng thêm những cây hoa mới.
Một sáng sớm, Quân – Bí thư Chi đoàn – thấy một cụ bà đang lom khom nhặt từng cành hoa bị gãy sau cơn mưa đêm.
Quân chạy đến:
– Bà ơi, để cháu làm cho!
Cụ bà mỉm cười:
– Bà chỉ muốn dọn cho các cháu đỡ vất vả.
Quân hỏi:
– Bà có người thân học ở trường ạ?
Cụ lắc đầu:
– Không. Nhưng mỗi sáng bà đều đi qua đây. Thấy hoa đẹp thì lòng mình cũng vui hơn.
Hôm đó, Quân kể lại câu chuyện trong buổi sinh hoạt Chi đoàn.
Một đoàn viên nói:
– Em cứ nghĩ chỉ đoàn viên mới có trách nhiệm chăm sóc bồn hoa.
Quân nhẹ nhàng đáp:
– Không. Khi việc tốt đủ đẹp, nó sẽ khiến người khác muốn cùng gìn giữ.
Từ hôm ấy, nhiều người dân bắt đầu tự nguyện tưới hoa, nhặt rác và quét dọn đoạn đường trước cổng trường. Chẳng ai phân công ai, nhưng ai cũng muốn góp một phần nhỏ.
Một tháng sau, đoạn đường ấy được huyện chọn là tuyến đường kiểu mẫu.
Trong buổi tổng kết, Quân nhìn những khóm hoa rực rỡ và nói:
"Điều quý nhất không phải là hoa nở, mà là khi cái đẹp khiến con người muốn sống đẹp hơn."



