Cựu Thanh niên xung phong

BÔNG HOA ĐẤT ĐỎ

õ Thị Sáu là nữ chiến sĩ cách mạng quê ở Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Tham gia kháng chiến từ khi còn rất trẻ, chị bị thực dân Pháp bắt và kết án tử hình khi mới 19 tuổi. Trước pháp trường Côn Đảo, chị vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.

Lâm Đồng17/07/2026Phạm Thị Thùy (xã Trà Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đến Nghĩa trang Hàng Dương ở Côn Đảo, tôi đều dừng lại thật lâu trước phần mộ của chị Võ Thị Sáu.

Không phải vì đó là một ngôi mộ nổi tiếng.

Mà bởi nơi ấy nhắc tôi nhớ về một cô gái chỉ mới mười chín tuổi nhưng có một ý chí lớn hơn cả tuổi đời của mình.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, Bà Rịa.

Từ khi mới mười bốn, mười lăm tuổi, chị đã tham gia làm liên lạc, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.

Có lần, khi quân Pháp tổ chức đàn áp nhân dân, chị đã ném lựu đạn vào toán lính địch, tiêu diệt và làm bị thương nhiều tên.

Sau đó, trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị bắt.

Địch dùng nhiều hình thức tra tấn, dụ dỗ.

Chúng hứa hẹn nếu khai báo sẽ được tha.

Nhưng chị chỉ lặng lẽ lắc đầu.

Chúng không khuất phục được ý chí của người con gái Đất Đỏ.

Năm 1952, thực dân Pháp đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình.

Rạng sáng ngày xử bắn.

Tên cai ngục định bịt mắt chị.

Chị bình tĩnh nói:

"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn Tổ quốc lần cuối."

Trên đường ra pháp trường, nhiều người kể lại rằng chị vẫn bình thản bước đi.

Có người nghe chị khe khẽ hát.

Không phải bài ca cho riêng mình.

Mà là bài ca của niềm tin vào ngày đất nước sẽ được tự do.

Đến nơi hành quyết, chị hiên ngang đứng thẳng trước đội lính.

Không một chút run sợ.

Loạt đạn vang lên.

Người con gái Đất Đỏ ngã xuống.

Nhưng từ giây phút ấy, Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam.

Nhiều năm sau, khi đất nước thống nhất, tôi có dịp ra Côn Đảo.

Trước mộ chị, có rất nhiều người.

Có những cựu chiến binh.

Có những học sinh.

Có những người chưa từng biết chị ngoài những trang sách.

Ai cũng lặng lẽ thắp một nén hương.

Không phải để cầu xin điều gì.

Mà để bày tỏ lòng biết ơn.

Bởi nếu không có những người như Võ Thị Sáu, có lẽ chúng ta đã không có những ngày hòa bình hôm nay.

Đối với tôi, chị Sáu không chỉ là một anh hùng.

Chị là lời nhắc nhở rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác.

Một cô gái mười chín tuổi cũng có thể làm nên những điều bất tử khi biết sống vì Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn