Người có công giúp đỡ cách mạng

Bông hoa đỏ giữa ngọn gió dữ

Hưng Yên28/11/2025Võ Thị Sáu (báo tiền phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bông hoa đỏ giữa ngọn gió dữ
VÕ THỊ SÁU – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Buổi chiều miền Đông năm ấy đỏ rực bởi hoàng hôn và khói súng. Trong một ngôi nhà nhỏ lợp lá ở Đất Đỏ, cô bé Võ Thị Sáu mới mười hai tuổi đứng ngoài sân, mắt nhìn theo đoàn lính Pháp lùng sục trong làng. Từ khi chiến tranh tràn đến, cái tuổi trẻ thơ của Sáu đã không còn. Cô nhìn những gương mặt hằn nỗi đau của người dân, lòng dậy lên một cảm giác khó tả: vừa giận vừa thương, nhưng trên tất cả là sự thôi thúc phải làm điều gì đó.

Khi 14 tuổi, Sáu xin tham gia đội du kích. Ai cũng ngỡ ngàng: một cô bé gầy, tóc ngắn, đôi mắt trong veo như nước giếng, liệu có thể cầm súng? Nhưng chính sự quả cảm trong ánh mắt đã khiến chỉ huy gật đầu. Và thế là Sáu bước vào cuộc đời của tiếng súng, của đêm rừng, của những bước chân rón rén qua bờ tre để dò xem giặc đang ở đâu.

Chẳng lâu sau, cái tên “con bé Sáu” trở thành nỗi ám ảnh của địch. Nó nhanh đến khó tin, ném lựu đạn như… chơi, mà lại chính xác đến rợn người. Một lần phục kích, cô đứng giữa đường đất đỏ, gió thổi tung mái tóc, rồi thản nhiên quăng trái lựu đạn vào toán lính đang tiến đến. Địch kinh hãi, đồng đội trầm trồ, nhưng Sáu chỉ cười, nụ cười trẻ thơ lẫn trong khói súng.

Thế rồi một ngày, địch phục kích và bắt được cô. Chúng đóng còng, trói tay, dồn cô vào phòng hỏi cung lạnh băng. Nhưng ánh mắt Sáu vẫn thẳng, cứng như thép. Chúng dọa, chúng đánh, chúng dụ dỗ, nhưng không thể lấy được điều gì từ cô bé nhỏ xíu ấy ngoài những câu trả lời kiêu hãnh.

Khi bị đưa ra Côn Đảo, cô đã trở thành biểu tượng của những người tù yêu nước. Dù chỉ mới mười bảy tuổi, cô đứng giữa sân nhà tù như một người trưởng thành, bình tĩnh, kiêu hãnh và bất khuất đến mức làm rung động lòng người.

Ngày ra pháp trường, gió biển thổi mạnh, mùi muối mằn mặn trong không khí. Sáu ngẩng cao đầu, bước từng bước chậm mà chắc. Những người tù trong khám lớn xuyên qua song sắt hát vang bài “Lên đàng”. Sáu quay đầu nhìn họ, mỉm cười rạng rỡ – một nụ cười khiến bầu trời hôm đó thêm sáng hơn.

Cô dừng lại ngay trước họng súng, nói rõ từng chữ:
“Tao còn sống ngày nào, tao đánh giặc ngày đó!”

Và ngọn đạn đi qua, nhưng không thể giết được ngọn lửa trong trái tim cô.

Đến tận bây giờ, giữa hàng dương xanh ở Côn Đảo, người ta vẫn nói họ thấy bóng dáng một cô gái nhỏ đi ngang qua trong gió, để lại tiếng cười trong trẻo và ánh mắt sáng như ngọc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông hoa đỏ giữa ngọn gió dữ | Câu chuyện thời hoa lửa