BÔNG HOA GIỮ ĐẤT TÂY NINH

Tây Ninh – vùng đất thánh giàu truyền thống cách mạng, nơi những cánh rừng già và đồi đá vôi từng chứng kiến biết bao trận càn quét khốc liệt của Mỹ - ngụy. Giữa chiến trường gian khổ ấy, hình ảnh những nữ du kích tuổi đôi mươi tay cầm súng bám trụ từng gốc cây, hốc đá đã trở thành biểu tượng kiên trung của phụ nữ Nam Bộ. Nổi bật nhất là Nguyễn Thị Miền – Đội trưởng Đội biệt động huyện Tòa Thánh. Sự hy sinh anh dũng của chị ở tuổi 20 trên đỉnh núi Ngang đã viết nên một câu chuyện tình yêu đất nước sâu sắc, rực rỡ như một bông hoa thép không bao giờ tàn.
Nguyễn Thị Miền sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại Tây Ninh. Xinh đẹp, sắc sảo và thông minh, chị Miền sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập đội biệt động địa phương. Nhờ sự mưu trí và vóc dáng nhỏ nhắn, chị dễ dàng hóa trang thành cô gái đi chợ để vận chuyển thư mật, vũ khí vào nội ô, trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh táo bạo ngay trong lòng các đồn bốt địch.
Năm 1969, quân Mỹ mở đợt càn quét quy mô lớn mang tên "Tìm và diệt" nhằm san phẳng các căn cứ du kích quanh khu vực núi Ngang. Đội biệt động do chị Miền chỉ huy nhận nhiệm vụ bám trụ núi Ngang, thu hút hỏa lực địch để các cơ sở chỉ huy và bệnh xá dã chiến kịp thời sơ tán sâu vào rừng già.
Sáng ngày 15 tháng 4 năm 1969, trực thăng Mỹ đổ hàng trăm lính thủy đánh bộ xuống chân núi, có máy bay B-52 và pháo bầy yểm trợ dữ dội. Trận chiến diễn ra vô cùng chênh lệch. Chị Miền chỉ huy 8 chiến sĩ du kích lợi dụng địa hình hang đá, dùng súng AK và lựu đạn bẻ gãy từng đợt tiến công của địch. Sau nhiều giờ chiến đấu kiên cường, số lượng thương binh trong đội tăng lên, đạn dược cạn kiệt dần.
Nhận thấy kẻ thù đang khép chặt vòng vây, chị Miền quyết định ở lại hốc đá trung tâm một mình nổ súng kiềm chế địch, ra lệnh cho các đồng đội còn lại cõng thương binh rút lui qua đường hầm phía sau. Một mình chị với khẩu AK còn vài băng đạn đã liên tục di chuyển giữa các vị trí, tạo cảm giác như vẫn còn một lực lượng lớn đang chiến đấu. Chị đã hạ gục hàng chục tên lính càn quét.
Khi viên đạn cuối cùng ra khỏi nòng, quân địch nhận ra chị chỉ có một mình liền hù dọa bắt sống, hò reo xông lên hốc đá. Không một chút hoảng sợ, chị Miền mỉm cười thanh thản, bình tĩnh rút chốt quả lựu đạn mỏ vịt cuối cùng giấu trong ngực áo, chờ giặc áp sát rồi cùng nổ. Tiếng nổ đanh gọn vang lên giữa đỉnh núi Ngang đã mang theo người con gái anh hùng cùng những tên lính càn quét vào lòng đất mẹ.
Sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Thị Miền đã bảo vệ an toàn cho thương binh và bộ chỉ huy căn cứ Tây Ninh, trở thành ngọn đuốc thôi thúc tinh thần chiến đấu cho toàn mặt trận. Chị ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang độ rạng rỡ nhất, để lại niềm tự hào vô hạn cho quê hương. Bông hoa thép Nguyễn Thị Miền cùng hàng ngàn nữ anh hùng thời hoa lửa đã minh chứng cho câu nói: "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh", góp phần dệt nên trang sử vàng chói lọi của dân tộc.



