BÔNG HOA GIỮA CHIẾN HÀO
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - BÔNG HOA GIỮA CHIẾN HÀO
“Giữa mưa bom bão đạn
Em vẫn nở nụ cười tươi
Bông hoa nhỏ của lòng dũng cảm
Thắp sáng niềm tin cho đời…”
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, ở một bệnh xá nhỏ nằm sâu trong rừng Trường Sơn, có một cô gái trẻ tên là Hương – một nữ y tá mới chỉ 18 tuổi.
Ngày ngày, Hương cùng các y bác sĩ chăm sóc thương binh giữa tiếng bom rền vang. Vết thương có thể do đạn bom, nhưng nỗi đau lớn nhất với cô là nhìn đồng đội ngã xuống.
Có lần, bom địch trút xuống bất ngờ, bệnh xá bị sập một phần. Nhiều thương binh chuyển nặng. Hương không kịp sợ hãi, cô lao vào đống đổ nát cứu từng người, băng bó vết thương, truyền máu suốt cả đêm.
Máu dính trên áo, trên tay, nhưng cô vẫn nở nụ cười hiền hậu, an ủi các anh:
“Ráng lên nhé, rồi mình lại về đơn vị… đất nước nhất định sẽ thống nhất!”
Một ngày, trong lúc đang chăm sóc cho một chiến sĩ bị thương nặng, Hương trúng mảnh đạn. Dù rất đau, cô vẫn dặn đồng đội:
“Các anh cứu các chú trước, em không sao đâu…”
Vài ngày sau, Hương hy sinh. Trước khi nhắm mắt, cô chỉ kịp nói khẽ:
“Em vui vì được góp một phần nhỏ… cho ngày hòa bình.”
Hương đã ra đi, nhưng nụ cười và lòng dũng cảm của cô mãi mãi ở lại. Các chiến sĩ đã lấy tên cô đặt cho bệnh xá:
“Bệnh xá Hương” – như một cách để nhớ về một “bông hoa” đã nở rực rỡ giữa thời hoa lửa



