Khác

Bông Hoa Giữa Cơn Mưa Thép

Tiếng pháo vừa dứt, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Khói bụi xám xịt vẫn còn cuộn vẩn trên những ngọn cây trơ trụi, cháy xém.

Ninh Bình24/03/2026NGUYỄN THỊ BẢO TRANG (Đoàn xã Giao Bình)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng pháo vừa dứt, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Khói bụi xám xịt vẫn còn cuộn vẩn trên những ngọn cây trơ trụi, cháy xém. Dưới giao hào ngập bùn đất và nồng nặc mùi thuốc súng, Minh xoa đôi bàn tay trầy xước, từ từ tựa lưng vào vách đất ẩm ướt. Cậu mới mười chín tuổi – độ tuổi mà đáng lẽ cậu đang ngồi trên giảng đường cùng bạn bè, chứ không phải ôm khẩu súng trường lạnh lẽo này ở nơi tiền tuyến.

​Bên cạnh Minh, những người đồng đội gầy gò đang tranh thủ chợp mắt. Người thì lầm bầm trong cơn mơ, người thì cắn răng tự băng bó lại vết thương rỉ máu. Không ai nói với ai câu nào. Mọi lời nói dường như trở nên thừa thãi khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một tờ giấy.

​Chợt, ánh mắt Minh khựng lại. Nấp dưới một mảnh vỏ đạn pháo vỡ nát, một mầm cây nhỏ bé đang cố vươn lên. Một bông hoa dại màu vàng nhạt, cánh mỏng tang, khẽ rung rinh trong cơn gió chiều mang theo vị khét lẹt.

​Sự sống vẫn kiên cường nảy mầm ngay giữa nơi tử thần ngự trị.

​Bông hoa ấy bất giác đưa tâm trí Minh rời khỏi chiến hào ngột ngạt. Cậu nhớ đến mảnh vườn nhỏ của mẹ ở quê nhà, nơi ngập tràn sắc vàng của hoa cúc mỗi độ thu về. Cậu nhớ mùi rơm rạ, tiếng võng kẽo kẹt trưa hè, và bữa cơm chiều khói tỏa nghi ngút bên mâm cơm gia đình. Cậu khẽ thò tay vào túi áo ngực, nơi cất giữ bức thư viết dở gửi cho mẹ từ ba ngày trước.

​"Mẹ kính yêu, nơi này hành quân hơi vất vả, nhưng con và các anh em vẫn khỏe. Mẹ ở nhà đừng lo..."

​Đó là những lời dối lòng ngọt ngào nhất mà những người lính thường viết. Thực tế là họ đang sợ hãi, họ mệt mỏi và kiệt sức. Nhưng tình yêu thương gia đình chính là chiếc mỏ neo duy nhất giữ cho phần "người" trong họ không bị sự tàn khốc của chiến tranh nuốt chửng.

​Minh đưa tay, định hái bông hoa nhỏ để ép vào trang thư gửi về cho mẹ. Nhưng rồi ngón tay cậu khựng lại. Cậu thu tay về. Cậu muốn nó được sống, được tiếp tục vươn lên giữa vùng đất cằn cỗi và đầy thương tích này, như một lời khẳng định rằng cái đẹp và hy vọng không bao giờ có thể bị đạn bom dập tắt.

​Đoàng... Đoàng...

​Tiếng súng nổ chát chúa bỗng vang lên từ phía đồi xé toạc sự tĩnh lặng ngắn ngủi. Tiếng hô hoán dồn dập vang dọc giao hào. Những người lính lập tức bật dậy, đôi mắt mệt mỏi lại ánh lên sự sắc lạnh và cảnh giác cao độ. Cơn mưa thép lại bắt đầu trút xuống.

​Minh xiết chặt cây súng, ánh mắt hướng về phía trước. Cậu không biết mình có sống sót qua đêm nay để hoàn thành bức thư hay không, nhưng hình ảnh bông hoa vàng rực rỡ ấy đã kịp khắc sâu vào tim cậu – một tia sáng nhỏ bé xua đi bóng tối của đạn bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn