BÔNG HOA GIỮA MÙA GIÔNG BÃO
BÔNG HOA GIỮA MÙA GIÔNG BÃO
BÔNG HOA GIỮA MÙA GIÔNG BÃO
Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu
Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Côn Đảo chìm trong một bầu không khí nặng nề.
Một cô gái trẻ bước ra pháp trường.
Cô tên Võ Thị Sáu.
Năm ấy, cô mới 19 tuổi.
Con đường phía trước ngắn đến mức chỉ vài chục bước chân, nhưng lại là đoạn đường cuối cùng của một cuộc đời.
Người lính áp giải yêu cầu cô bịt mắt.
Cô từ chối.
Võ Thị Sáu muốn được nhìn thấy bầu trời.
Muốn nhìn thấy đất nước lần cuối.
Và cô bước đi, bình tĩnh giữa những người đang chờ đợi.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu.
Từ khi còn rất trẻ, cô đã tham gia hoạt động cách mạng.
Tuổi thơ của Võ Thị Sáu không có nhiều những ngày bình yên.
Chiến tranh khiến cô sớm hiểu rằng quê hương mình đang phải chịu đựng điều gì.
Cô làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và tham gia chiến đấu.
Năm 1950, Võ Thị Sáu bị bắt.
Những năm tháng tù đày bắt đầu.
Nhưng những người giam giữ cô không thể khuất phục được cô gái trẻ ấy.
Ngày bị đưa ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn còn quá trẻ.
Có lẽ cô cũng sợ.
Bởi cô là con người.
Cô có gia đình.
Có quê hương.
Có những ngày mai chưa kịp sống.
Nhưng cô không để nỗi sợ khiến mình cúi đầu.
Khi đến nơi hành quyết, cô cất tiếng hát.
Tiếng hát của một cô gái 19 tuổi vang lên giữa buổi sáng Côn Đảo.
Không phải tiếng khóc.
Không phải lời van xin.
Mà là tiếng hát.
Rồi cô gửi lại lời chào quê hương.
Và ngã xuống.
Điều khiến người ta nhớ về Võ Thị Sáu không chỉ là cái chết của một cô gái trẻ.
Mà là cách cô đối diện với cái chết.
Một người mới 19 tuổi đã không có cơ hội nhìn thấy tương lai.
Không biết đất nước sau này sẽ ra sao.
Không biết bao giờ chiến tranh kết thúc.
Nhưng cô vẫn tin rằng sẽ có một ngày quê hương được tự do.
Và cô đã gửi tuổi 19 của mình vào ngày mai ấy.
Nhiều năm đã trôi qua.
Ngày hôm nay, những cô gái 19 tuổi có thể đến trường, theo đuổi ước mơ, yêu một người, đi du lịch, cười đùa bên bạn bè.
Đó là những điều rất bình thường.
Nhưng với Võ Thị Sáu, tuổi 19 chỉ có một con đường.
Con đường dẫn đến pháp trường.
Có lẽ vì thế, mỗi khi nghe tên chị Sáu, tôi không chỉ nghĩ về chiến tranh.
Tôi nghĩ về tuổi trẻ.
Một tuổi trẻ mà có người đã dùng để bảo vệ tương lai của những người chưa từng gặp.
Nếu có thể nói với Võ Thị Sáu một câu, tôi muốn nói:
“Chị Sáu ơi, bầu trời mà chị nhìn lần cuối ngày ấy hôm nay đã bình yên rồi.”
Không còn tiếng súng.
Không còn những cuộc truy bắt.
Những cô gái 19 tuổi hôm nay được sống cuộc đời mà chị từng không kịp sống.
Và giữa những ngày bình yên ấy, tên chị vẫn được nhắc lại.
Như một bông hoa đã nở giữa mùa giông bão.
Bông hoa ấy không bao giờ tàn.
Bởi nó đã được giữ lại trong ký ức của một dân tộc.
Võ Thị Sáu – người con gái tuổi 19 đã gửi cả tuổi xuân của mình cho ngày mai.



