Trở về với ruộng vườn, giữ trọn nghĩa tình “đất thép”
Trở về với ruộng vườn, giữ trọn nghĩa tình “đất thép”
hiến tranh kết thúc, Anh hùng Tô Văn Đực đảm nhiệm cương vị cán bộ kỹ thuật ở Sư đoàn 317, Quân khu 7. Năm 1992, Trung tá Tô Văn Đực nghỉ hưu với cương vị Phó chủ nhiệm Kỹ thuật Sư đoàn 317.
Trở về với cuộc sống đời thường, dù là người anh hùng nổi tiếng về chế tạo vũ khí trong những năm tháng chiến tranh, ông vẫn lựa chọn gắn bó với nghề nông, công việc đã theo ông từ thuở nhỏ. “Tôi xuất thân là nông dân, nên sau khi rời quân ngũ, lại quay về làm nông”, người anh hùng chia sẻ.

Anh hùng LLVT nhân dân Tô Văn Đực (thứ hai, từ bên phải sang) tham gia giao lưu với thế hệ trẻ địa phương nhân kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ảnh: THU NGÂN
Cùng vợ con, Anh hùng Tô Văn Đực khai phá vùng đất còn hoang hóa, trồng cây ăn quả, chăn nuôi, từng bước ổn định cuộc sống. Từ một vùng đất sình lầy, nơi từng bị bom đạn giặc cày xới, nay đã trở thành những vườn cây xanh tốt. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ thói quen chăm sóc vườn tược, làm những việc giản dị hằng ngày.
Những câu chuyện ông kể về chiến tranh không mang màu sắc bi lụy, mà là sự bình thản của người từng đi qua ranh giới sinh tử.
Trong ký ức của Anh hùng LLVT nhân dân Tô Văn Đực, những ngày tháng chiến đấu ở Củ Chi luôn gắn với sự gian khổ, ác liệt, nhưng cũng đầy tinh thần đoàn kết, ý chí quyết tâm của quân và dân ta. Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, không ít người mang thương tật suốt đời. Bản thân ông là thương binh, trên cơ thể vẫn còn nhiều mảnh đạn chưa được lấy ra. Mỗi khi thời tiết thay đổi, vết thương lại đau nhức.
Ngày nay, hệ thống địa đạo Củ Chi đã trở thành di tích lịch sử, điểm đến của du khách trong và ngoài nước. Những câu chuyện về chiến tranh, về những con người anh hùng như Tô Văn Đực, trở thành bài học sinh động về lòng yêu nước, chí căm thù giặc ngoại xâm; về ý chí tự lực, tự cường của dân tộc.



