Bông Hoa Kiên Cường Bên Dòng Sông Cấm
Bông Hoa Kiên Cường Bên Dòng Sông Cấm
Ở thôn Ngọc Khê, xã Việt Khê, câu chuyện về bà Nguyễn Thị Vải vẫn thường được các thế hệ sau nhắc đến như một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của người dân vùng đất Thủy Nguyên trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Tên là Vải - cái tên mộc mạc, giản dị, nhưng cuộc đời và những đóng góp của bà lại thắm đượm tình quê hương và ý chí kiên cường.
1. "Tay cày tay súng" giữ trời Ngọc Khê
Những năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, Hải Phòng là trọng điểm đánh phá ác liệt. Ngọc Khê nằm gần các mục tiêu chiến lược, nên cũng không tránh khỏi những đợt rung chuyển bởi bom đạn. Ngày ấy, bà Vải là một trong những nữ dân quân tiêu biểu của xã, nổi tiếng với tinh thần "việc nước, việc nhà, việc nào cũng chu toàn".
Người dân Ngọc Khê vẫn nhớ hình ảnh người phụ nữ có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng ngời nghị lực. Ban ngày, bà Vải cùng chị em trong thôn bám ruộng, chăm sóc lúa để đảm bảo lương thực cho tiền tuyến với tinh thần "thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người". Khi tiếng kẻng báo động vang lên, bà lại nhanh chóng khoác súng lên vai, trực chiến bên bờ công sự, sẵn sàng nhả đạn vào "thần sấm", "con ma" của giặc Mỹ.
2. Bữa cơm thắm tình quân dân
Câu chuyện cảm động nhất về bà Vải không chỉ là chuyện đánh giặc, mà là tấm lòng của một "người chị, người mẹ" đối với bộ đội.
Giai đoạn ác liệt nhất, Ngọc Khê đón nhiều đơn vị bộ đội pháo cao xạ và thanh niên xung phong về đóng quân. Ngôi nhà nhỏ của bà Vải trở thành trạm nghỉ chân, nơi che chở cho biết bao chiến sĩ. Có những đêm mùa đông gió bấc rít từng hồi, bà Vải vẫn thức trắng bên bếp lửa, nấu những nồi cơm nóng hổi, rang từng mẻ ngô, luộc từng củ khoai để kịp tiếp tế cho các chốt trực chiến.
Có lần, một chiến sĩ trẻ bị sốt rét ác tính nằm lại tại nhà bà. Trong điều kiện thuốc men khan hiếm, bà Vải đã chạy vạy khắp nơi tìm lá thuốc nam, tận tình chăm sóc anh như con đẻ của mình. Bà thường bảo: "Các chú đi đánh giặc vì nước, thì ở đây tôi chăm sóc các chú cũng là vì nước. Con tôi ở chiến trường xa, chắc cũng có người mẹ khác chăm sóc như thế này." Tấm lòng ấy của bà đã sưởi ấm trái tim bao người lính xa nhà.
3. Giữ trọn lời thề với đất nước
Hòa bình lập lại, bà Nguyễn Thị Vải trở về với cuộc sống đời thường bình dị bên dòng sông Cấm hiền hòa. Những hố bom xưa kia giờ đã được lấp đầy bằng màu xanh của ruộng vườn trù phú.
Tuy tuổi đã cao, nhưng bà Vải vẫn giữ vững phẩm chất của người lính năm xưa: gương mẫu, tần tảo và giàu lòng yêu thương. Trong các buổi sinh hoạt thôn Ngọc Khê, tiếng nói của bà luôn được bà con nể trọng. Bà thường kể lại những kỷ niệm thời hoa lửa không phải để kể công, mà để nhắc nhở con cháu biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.


