BÔNG HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ TRONG "THỜI HOA LỬA
Đất nước Việt Nam trãi qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Trong những năm tháng tháng kháng chiến trường kỳ, có một khoảng thời gian được thế hệ sau trân trọng gọi là "thời hoa lửa". Đó là thời kỳ mà khói lửa chiến tranh dẫu tàn khốc đến mấy cũng không thể thiêu rụi được những đóa hoa của tuổi thanh xuân, của lòng yêu nước và ý chí kiên trung. Trong vườn hoa rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng ấy, hình ảnh người con gái Đất Đỏ – nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu – luôn là một câu chuyện lịch sử xúc động, khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng quê Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Sống trong cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, chứng kiến những tội ác dã man của kẻ thù đối với đồng bào mình, ngọn lửa căm thù giặc đã sớm nhen nhóm trong lòng cô bé Sáu. Mới 14 tuổi, chị đã đi theo con đường cách mạng, trở thành một chiến sĩ trinh sát dũng cảm của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ bé nhưng lanh lợi, chị đã nhiều lần qua mặt mạng lưới tình báo dày đặc của địch, hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ giao liên, tiếp tế và cả trực tiếp chiến đấu.
Những chiến công của chị Sáu khiến kẻ thù khiếp sợ. Tháng 2 năm 1950, trong một lần dùng lựu đạn tập kích diệt ác ôn tại phiên chợ Đất Đỏ, chị không may sa vào tay giặc. Từ nhà tù Bà Rịa đến khám Chí Hòa, bọn giặc đã dùng mọi cực hình tàn khốc nhất để tra tấn chị, hòng moi móc thông tin về lực lượng cách mạng. Nhưng đòn roi rướm máu không thể khuất phục được ý chí sắt đá của người thiếu nữ tuổi trăng tròn. Chị chỉ đáp lại kẻ thù bằng những lời đanh thép: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội". Bất lực trước sự kiên trung của chị, tòa án binh của thực dân Pháp đã hèn hạ tuyên án tử hình đối với Võ Thị Sáu khi chị chưa tròn 18 tuổi – một bản án chà đạp lên mọi công ước quốc tế và luật pháp nhân loại.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bầu trời Côn Đảo xám xịt. Chị Sáu bị kẻ thù đưa ra pháp trường. Câu chuyện về những giây phút cuối cùng của chị đã trở thành một khúc tráng ca bất diệt. Đứng trước họng súng của quân thù, người con gái ấy không hề run sợ. Khi một tên lính mang chiếc khăn đen đến định bịt mắt chị, chị đã kiêu hãnh gạt ra và dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".
Giữa không gian tĩnh lặng của pháp trường, giọng hát trong trẻo của chị cất lên. Chị hát vang bài "Tiến quân ca". Tiếng hát của người tử tù mười chín tuổi lấn át cả tiếng gầm gào của sóng gió Côn Đảo, đập tan nỗi sợ hãi về cái chết, khiến những tên lính lê dương phải run rẩy. Khi tên chỉ huy hô khẩu lệnh nổ súng, chị Sáu ngừng hát và thét lên những lời rực lửa: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Bảy tiếng súng khô khốc vang lên. Chị ngã xuống trên nền cát trắng, máu thấm đỏ mảnh đất quê hương.
Chị Võ Thị Sáu đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa kịp có một nụ hôn đầu, chưa kịp trọn vẹn những ước mơ của tuổi thanh xuân. Nhưng sự hy sinh của chị không phải là dấu chấm hết, mà là một mồi lửa thổi bùng lên phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc trên khắp mọi miền Tổ quốc. Máu của chị đã góp phần tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc. Hình ảnh chị hiên ngang trước họng súng quân thù đã hóa thành hình tượng của loài hoa lê-ki-ma mọc rễ sâu vào lòng đất mẹ, dẫu bom đạn có cày xới vẫn kiên cường
nở những bông hoa vàng rực rỡ ngát hương.
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày chị ngã xuống, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về nữ anh hùng Võ Thị Sáu vẫn luôn rực sáng như một ngọn đuốc soi đường. Ký ức về chị giúp thế hệ trẻ chúng tôi – những đoàn viên, thanh niên đang ngồi trên ghế nhà trường – thấu hiểu sâu sắc hơn về cái giá của độc lập, tự do. Bầu trời bình yên mà chúng ta đang sống hôm nay được đổi bằng tuổi mười chín đôi mươi của chị Sáu và hàng triệu anh hùng liệt sĩ khác. Nhắc nhở bản thân về "thời hoa lửa" ấy, chúng ta càng thấy rõ hơn trách nhiệm của mình: phải sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt máu đã đổ xuống, để hoa hòa bình tiếp tục nở rộ trên quê hương Việt Nam mãi mãi.



