Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bông Hoa Lửa của Ông

Hưng Yên28/11/2025Nguyễn Thị Bích Ngọc (Lớp: 6C - Trường: THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Bích Ngọc, học sinh lớp 6C, trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên là một đứa mê truyện cổ tích và những câu chuyện về anh hùng. Nhưng "người hùng" thực sự mà tôi yêu quý nhất lại là ông họ của tôi, ông Nguyễn Văn Thế. Ông không có áo giáp lấp lánh hay phép thuật thần thông, ông chỉ có chiếc ba lô cũ kĩ và những vết sẹo mờ trên cánh tay.

Hồi tôi còn bé tí, hay lẽo đẽo theo ông ra vườn. Ông là một người hiền lành, thích trồng hoa giấy và chăm sóc cây cảnh. Mái tóc ông đã bạc trắng, và giọng nói thì trầm ấm như tiếng gió thổi qua rặng tre. Thỉnh thoảng, tôi lại thấy ông ngồi lặng lẽ, tay mân mê một chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ, trên đó có khắc mờ mấy chữ: "1977 - Tiến lên!"

Năm nay, trong một bài tập làm văn về chủ đề người lính, tôi mới có dịp hỏi kỹ ông về chiếc bật lửa và cái năm 1977. "Ông ơi, cái bật lửa này là của ông à? Ông nhập ngũ năm 1977, lúc đó đất nước mình đã hòa bình rồi mà, sao ông lại đi lính?" Tôi tò mò hỏi. Ông mỉm cười hiền hậu, nếp nhăn nơi khóe mắt ông giãn ra. "Cháu Ngọc của ông lớn thật rồi! Đúng, năm đó đất nước mình thống nhất rồi, nhưng vẫn còn những nơi khác cần đến người lính, cần đến sự giúp đỡ. Đó là những năm tháng mà người ta gọi là 'thời hoa lửa' đấy cháu ạ."

Ông kể, tháng 7 năm 1977, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thế, vừa tròn 20 tuổi, lên đường nhập ngũ. Khác với những người lính trước đó chiến đấu chống kẻ thù xâm lược, nhiệm vụ của ông và đồng đội là sang giúp đỡ đất nước bạn Lào, Campuchia bảo vệ cuộc sống hòa bình mới được dựng xây. "Những ngày tháng đó gian khổ lắm cháu ạ," giọng ông trầm hẳn. "Không phải là những trận đánh lớn như trong phim, mà là những cuộc hành quân dài, là đêm ngủ trong rừng sâu, là những bữa cơm gạo sấy chia nhau. Gian khổ nhất là phải đối mặt với bệnh sốt rét, với bom mìn còn sót lại và những cuộc phục kích bất ngờ ở biên giới Tây Nam."

Ông kể về đêm đầu tiên hành quân sang nước bạn, trăng sáng vằng vặc mà lòng người lính trẻ vừa háo hức, vừa lo lắng. Ông kể về người đồng đội tên Hùng, đã dũng cảm nhường chiếc tăng-po nước cuối cùng cho ông khi cả hai bị lạc trong rừng. "Có lần, bọn địch bất ngờ tấn công một chốt tiền tiêu của ta. Ông và anh em phải chiến đấu cầm cự suốt ba ngày đêm. Tiếng súng nổ đinh tai, khói lửa mịt mù. Chính lúc đó, ông đã dùng chiếc bật lửa này, không phải để châm thuốc, mà để nhen nhóm một đốm lửa nhỏ trong đêm tối, vừa để sưởi ấm, vừa để viết vội một lá thư động viên anh em," ông Thế vừa nói, vừa nhìn sâu vào ngọn lửa nhỏ trên chiếc Zippo. "Hoa lửa, là hoa được nở lên từ bom đạn, từ máu và nước mắt, nhưng nó mang theo hy vọng và hòa bình."

Điều làm tôi xúc động nhất là khi ông kể về những đứa trẻ Campuchia gầy gò, đôi mắt sợ hãi, mà ông và đồng đội đã cưu mang, chăm sóc như người thân. Những bông hoa lửa mà ông Thế mang về không phải là Huân chương, mà là những kỷ vật nho nhỏ từ bạn Lào, bạn Campuchia – một chiếc khăn rằn, một bức tranh vẽ vội... và hơn hết, là sự bình yên trở lại trên những cánh đồng lúa.

Câu chuyện của ông không chỉ là chuyện của riêng ông. Đó là câu chuyện của hàng ngàn người lính Việt Nam sau năm 1975, đã tiếp tục sứ mệnh cao cả, mang theo tinh thần quốc tế vô tư, trong sáng.

Tôi nhìn ông, người ông họ mà tôi luôn nghĩ là một nông dân hiền lành, giờ đây lại hiện lên với một vầng hào quang của người lính. Ông đã xuất ngũ năm 1981, trở về với cuộc sống bình dị, nhưng tinh thần của thời hoa lửa thì mãi mãi không bao giờ tắt. Tôi nắm tay ông, cảm thấy bàn tay ông tuy chai sần vì lao động, nhưng thật ấm áp và vững chãi. "Ông ơi, con hiểu rồi. 'Hoa lửa' không chỉ là chiến tranh, mà còn là tình yêu thương, là sự hy sinh lặng thầm để bảo vệ hòa bình, đúng không ạ?"

Ông khẽ xoa đầu tôi, ánh mắt rạng ngời. "Đúng rồi, Bích Ngọc của ông. Và giờ đây, 'hoa lửa' của thế hệ các cháu chính là sự chăm ngoan, học giỏi, để xây dựng đất nước tươi đẹp này."

Từ hôm đó, chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ của ông không còn chỉ là một kỷ vật, mà là một ngọn lửa nhỏ ấm áp trong tim tôi, nhắc nhở tôi về một thế hệ đã sống và cống hiến hết mình cho đất nước, trong cả những năm tháng hòa bình mà vẫn đầy cam go, thử thách. Đó là những người lính của Thời Hoa Lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông Hoa Lửa của Ông | Câu chuyện thời hoa lửa