Bông Hoa Mua Bên Hố Bom
Năm ấy, tuyến lửa Trường Sơn oằn mình dưới những trận mưa bom B-52 rải thảm. Bụi đỏ quặn lên từng từng lớp, nhuộm đỏ cả vạt rừng già và những mái đầu tuổi đôi mươi.
Thanh là tiểu đội trưởng của một đội Thanh niên xung phong rà phá bom mìn và lấp đường. Cô gái Hà Nội với mái tóc thắt bím hai bên giờ đây lúc nào cũng lấm lem bùn đất và khói khét lẹt của thuốc nổ. Đơn vị của Thanh đóng quân ngay tại một trọng điểm, nơi mà "đất không kịp mọc cỏ, chim không kịp làm tổ".
Một đêm cuối mùa khô, sau khi tiểu đội của Thanh vừa vất vả san lấp xong một hố bom khổng lồ, thì đoàn xe tiếp viện từ miền Bắc tiến vào. Những chiếc xe tải không đèn, lầm lũi bò trong đêm dưới ánh sáng chớp giật của pháo sáng.
Chiếc xe đi đầu tấp lại gần lề, người lái xe thò đầu ra ngoài, vội vã hỏi thăm tình hình đường sá. Đó là Minh, một anh lính lái xe quê ở Thái Bình, nụ cười sáng rực tương phản hoàn toàn với khuôn mặt dính đầy dầu luyn và bụi đất.
"Đường thông rồi chứ các đồng chí?" Minh hỏi, giọng át cả tiếng gầm gừ của động cơ.
"Thông rồi anh ạ! Các anh đi cẩn thận, đoạn phía trước vẫn còn lầy lắm!" Thanh đáp lại, tay vuốt vội những sợi tóc bết mồ hôi xõa trước trán.
Minh nhìn cô gái thanh niên xung phong bé nhỏ nhưng rắn rỏi, ánh mắt bỗng chùng xuống một chút dịu dàng. Anh vươn người, lấy từ trong buồng lái ra một chiếc lược nhỏ bằng nhôm – chiếc lược được gò tỉ mỉ từ mảnh xác máy bay thù.
"Tặng o này! Vượt Trường Sơn bao lâu rồi mà tóc vẫn dài và đẹp thế. Giữ lấy mà chải, đợi ngày hòa bình anh em mình gặp lại ở Thủ đô!"
Thanh ngượng nghịu nhận lấy chiếc lược mát lạnh. Xung quanh, tiếng bom dội từ xa vẫn ầm ì vọng lại. Cô vội đưa mắt nhìn quanh, rồi chạy vội đến bên lề đường, ngắt một cành hoa mua tím biếc mọc dại ngay mép hố bom vừa lấp, kiễng chân cài lên khe cửa kính buồng lái của Minh.
"Hoa dại Trường Sơn đấy, anh mang theo cho buồng lái bớt mùi khói súng nhé. Chúc đoàn xe đi chân cứng đá mềm!"
Minh cười vang, nụ cười kiêu hãnh của những chàng trai xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Đoàn xe lại rùng rùng chuyển bánh, tiến về phía mặt trận đầy lửa đạn. Cành hoa mua tím rung rên bám trụ trên chiếc cửa kính nứt nẻ, dần khuất vào màn đêm đặc quánh.
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất họ gặp nhau.
Nhiều năm về sau, khi đất nước đã sạch bóng quân thù, Thanh trở về Hà Nội với một bên chân gửi lại nơi rừng già rụng lá. Chiếc lược nhôm gò từ xác máy bay vẫn nằm ngoan trong chiếc ba lô bạc màu của cô.
Thanh không biết Minh có đi đến ngày chiến thắng hay không, cũng không biết cành hoa mua tím năm ấy đã héo khô ở tọa độ nào trên tuyến lửa. Nhưng mỗi khi nhớ về Trường Sơn, nhớ về cái "thời hoa lửa" ấy, trong ký ức cô lại hiện lên nụ cười sáng bừng của anh lính lái xe và sắc tím kiên cường của đóa hoa vươn lên từ hố bom cháy khét.
Đó là một thế hệ đã gửi lại thanh xuân tươi đẹp nhất của mình cho đất nước, nơi mà tình yêu và tình đồng chí chỉ kịp trao nhau qua một ánh mắt, một nụ cười, và một kỷ vật vội vàng giữa hai trận đánh.



