Bài viết

BÔNG HOA NƠI CÔN ĐẢO (1)

Buổi sáng hôm ấy, Côn Đảo phủ một màu xám lạnh. Gió thổi từ biển vào mang theo vị mặn chát, như thấm vào từng phiến đá nơi pháp trường. Giữa vòng vây của kẻ thù, Võ Thị Sáu – cô gái mới mười bảy tuổi – vẫn bước đi ung dung, ánh mắt sáng và bình thản lạ thường.

Quảng Ninh28/12/2025BÙI MINH THẮNG (Đoàn Phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng hôm ấy, Côn Đảo phủ một màu xám lạnh. Gió thổi từ biển vào mang theo vị mặn chát, như thấm vào từng phiến đá nơi pháp trường. Giữa vòng vây của kẻ thù, Võ Thị Sáu – cô gái mới mười bảy tuổi – vẫn bước đi ung dung, ánh mắt sáng và bình thản lạ thường.

Sinh ra ở mảnh đất Đất Đỏ giàu truyền thống cách mạng, Sáu sớm tham gia đội công an xung phong. Những ngày làm liên lạc, rồi trực tiếp ném lựu đạn trừng trị bọn tay sai, cô gái nhỏ bé ấy đã khiến kẻ thù khiếp sợ. Trong một lần làm nhiệm vụ, Sáu bị bắt. Đòn roi, tra tấn không khuất phục được ý chí của cô. Trước mọi lời dụ dỗ, Sáu chỉ lắc đầu, ánh mắt kiên cường không một chút run sợ.

Đêm cuối cùng trong nhà tù Côn Đảo, Sáu cất cao tiếng hát. Giữa bốn bức tường lạnh lẽo, tiếng hát ấy vang lên như ngọn lửa sưởi ấm lòng người, như lời thách thức gửi tới kẻ thù tàn bạo. Sáng hôm sau, khi viên cai ngục đọc lệnh xử bắn, cô xin không bị bịt mắt. Sáu muốn được nhìn Tổ quốc lần cuối trước khi ngã xuống.

Phát súng vang lên, Võ Thị Sáu ngã xuống, nhưng hình ảnh của chị đã hóa thành bông hoa đỏ bất tử giữa biển trời Côn Đảo. Máu của chị thấm vào đất, nuôi lớn mầm sống của độc lập, tự do.

Hôm nay, đứng trước mộ chị, người ta không chỉ thắp nén hương tri ân, mà còn lặng lẽ nhắc nhau rằng: giữa thời hoa lửa khốc liệt, đã có một thiếu nữ Việt Nam sống và hi sinh đẹp như một bài ca.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÔNG HOA NƠI CÔN ĐẢO (1) | Câu chuyện thời hoa lửa