'Bông hoa' quân báo đất thép: Hy sinh vì đất nước là niềm vinh dự
Bài báo khắc họa cuộc đời và sự cống hiến của một nữ chiến sĩ quân báo quê vùng "đất thép" với lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường trong những năm tháng kháng chiến. Dù phải hoạt động trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, đối mặt với nhiều lần bị địch truy bắt, tra tấn và đe dọa tính mạng, bà vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối trung thành với cách mạng, hoàn thành nhiều nhiệm vụ quan trọng trong công tác tình báo, góp phần bảo vệ lực lượng và phục vụ sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đi
Trong những năm tháng kháng chiến, có những con người lặng lẽ đi vào nơi nguy hiểm nhất, không mang quân phục, không đứng trên chiến hào nhưng vẫn trực tiếp đối mặt với kẻ thù mỗi ngày. Tuy thầm lặng nhưng mỗi hành động của họ đều mang ý nghĩa sống còn đối với cách mạng.
Những câu chuyện thời hoa lửa của những chiến sĩ cách mạng không chỉ để tự hào, mà để thế hệ trẻ hôm nay soi chiếu vào cách chúng ta đang sống và sẽ sốngẢNH: THANH HẢISinh ra và lớn lên ở Củ Chi, bà sớm tham gia cách mạng, trở thành chiến sĩ quân báo nội tuyến. Trong vai tiếp viên phục vụ tại căn cứ Đồng Dù của quân đội Mỹ, bà đã trực tiếp tham gia trận đánh ngay giữa lòng địch. Sau chiến công này, bà bị bắt, tra tấn, tù đày nhưng vẫn giữ trọn niềm tin và khí tiết của người cộng sản."Thích mê" khi được theo cách mạngTrong bộ áo bà ba chất phác của người phụ nữ miền Nam, mái đầu đã bạc phơ, bà Thanh dẫn các bạn trẻ về với những ngày tháng anh dũng của dân tộc, thời mà thanh xuân của bà đã dành trọn cho Tổ quốc.Bà kể thời điểm đấy nhìn thấy cảnh quân địch đàn áp, tàn phá làng xóm, quê hương và khi phong trào cách mạng nổi lên, bà đã không một chút do dự mà muốn tham gia góp sức, sớm đưa đất nước thoát khỏi cảnh bom đạn. Ngày đó, dù chỉ đi học chỉ đủ biết viết, đọc, nhưng khi nghe về cách mạng, bà đã thấm nhuần và "mê ngay". 17 tuổi, bà rời gia đình đi theo tiếng gọi non sông."Lúc đầu là đi theo tổ chức ở xã, sau đó được cho đi làm công tác ở Đồng Dù, làm quân báo ngay trong lòng địch. Sau vài tháng huấn luyện thì được giao nhiệm vụ, lúc đó rất phấn khởi và mê lắm", bà Thanh kể lại, gương mặt hiện rõ niềm phấn khởi như ngày được giao nhiệm vụ.AdvertisementsAds end in 00XThấy gian khổ và hiểm nguy, tâm lý chung sẽ e dè và sợ sệt, nhưng với những bông hoa đất thép như bà Thanh thì lại… thích mê. Với bà, ước muốn lớn nhất và duy nhất là đất nước được thống nhất, người dân được sống trong hòa bình. Chính vì thế, bà không quản ngại khi được giao nhiệm vụ. "Chỉ có như vậy mới sớm được góp sức đưa đất nước ta lập lại hòa bình", bà khẳng định.Công tác quân báo là một trong những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Người chiến sĩ phải hoạt động đơn tuyến, không được phép sai sót, không được bộc lộ cảm xúc cá nhân. Mỗi quyết định đều phải đặt lợi ích chung lên trên sự an toàn của bản thân. Điều đó đòi hỏi bản lĩnh tinh thần rất lớn, nhất là với những người còn rất trẻ.Lựa chọn bước vào con đường ấy cho thấy lý tưởng cách mạng đã trở thành kim chỉ nam cho hành động. Chính lý tưởng đó giúp bà Thanh vượt qua nỗi sợ, sự cô độc và những giằng xé rất đời thường của con người.Kể về trận đánh vang dội ngày ấy, ánh mắt bà Thanh ánh lên niềm tự hào. "Nghe tin lính hành quân từ Tây Ninh về Đồng Dù nghỉ ngơi, giải trí, đúng 11 giờ, tôi mời mấy anh chị em công nhân cùng tổ ra ăn cơm trưa để tranh thủ thực hiện nhiệm vụ. Ngày đó công việc của tôi là dọn dẹp vệ sinh, nên tôi bỏ 3 quả mìn được giấu mang vào trước đó vào trong thùng rác, hẹn giờ và mang đi. Đến giờ, 3 quả mìn nổ tung trời, quân địch thiệt hại vô cùng nhiều. Sau vụ nổ, máy bay Mỹ cứ lượn lên lượn xuống, rồi xe tăng, xe cấp cứu đến rất đông, nhưng tôi rất bình tĩnh, chứ sơ hở một cái là bị phát hiện ngay. Đến chiều thì tụi nó bắt hết chúng tôi nhốt để tra tấn".Sau khi tra tấn nhưng không khai thác được gì, đối phương thả mọi người về, trong đó có bà Thanh. Được trở về, bà mừng vô cùng vì đã hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao. Tuy nhiên, sau này do bị chỉ điểm nên bà bị bắt và chịu tù đày.


