Bông hoa rừng tặng người thương binh
Trên con đường Trường Sơn dốc cao, rừng già thăm thẳm,
Một thương binh không còn đủ sức đi tiếp.
Cô TNXP nhỏ nhắn đến bên, nắm lấy tay anh.
Cô nói chuyện, cười nhẹ để anh quên cơn đau nhức.
Đến khi anh trút hơi thở cuối cùng, trời vừa sẩm tối.
Cô run run lấy trong túi ra một bông hoa rừng.
Đặt lên ngực anh, cô thì thầm:
“Anh yên lòng, Tổ quốc nhớ anh…”.
Gió đêm thổi khiến bông hoa lay nhẹ,
như người lính vẫn còn thổn thức.
Cô ngồi lặng bên anh lâu lắm,
đến khi đồng đội gọi mới đứng lên tiếp tục nhiệm vụ.
Hòa bình, mỗi lần đi qua con dốc ấy,
người ta lại thấy hoa rừng nở đẹp lạ thường.
Như một lời tri ân không lời:
Cho người lính nằm lại giữa đại ngàn.



