“Bông hoa rừng Trường Sơn”
Những năm chống Mỹ, trên tuyến Đường Trường Sơn có một tiểu đội thanh niên xung phong chuyên làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải. Trong tiểu đội ấy có cô gái tên Mai, quê ở Nghệ An. Mai mới tròn 19 tuổi, dáng người nhỏ bé nhưng lúc nào cũng cười rất tươi. Đồng đội gọi cô là “bông hoa rừng Trường Sơn”. Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, cả đơn vị phải trú trong hang đá. Đêm xuống, các chị lại khoác cuốc xẻng ra đường. Có lần, một đoàn xe chở đạn chuẩn bị qua trọng điểm th
Những năm chống Mỹ, trên tuyến Đường Trường Sơn có một tiểu đội thanh niên xung phong chuyên làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải.
Trong tiểu đội ấy có cô gái tên Mai, quê ở Nghệ An. Mai mới tròn 19 tuổi, dáng người nhỏ bé nhưng lúc nào cũng cười rất tươi. Đồng đội gọi cô là “bông hoa rừng Trường Sơn”.
Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, cả đơn vị phải trú trong hang đá. Đêm xuống, các chị lại khoác cuốc xẻng ra đường.
Có lần, một đoàn xe chở đạn chuẩn bị qua trọng điểm thì bom bất ngờ dội xuống làm sập cầu tạm. Nếu không sửa ngay trong đêm, đoàn xe sẽ bị mắc lại và có thể bị máy bay phát hiện khi trời sáng.
Mai xung phong lội xuống suối giữa dòng nước xiết để cùng đồng đội đóng cọc sửa cầu. Đất đá liên tục đổ xuống vì bom nổ gần đó.
Một anh lái xe gọi lớn:
— “Nguy hiểm lắm, các cô lui ra đi!”
Mai chỉ cười:
— “Xe chưa qua được thì chúng em chưa nghỉ.”
Gần sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng hoàn thành. Những chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua an toàn. Khi chiếc xe cuối cùng vừa sang bờ bên kia thì một loạt bom khác lại trút xuống.
Đồng đội lao đi tìm Mai.
Người ta thấy cô nằm bên mép suối, đôi tay vẫn còn nắm chặt chiếc búa đóng cọc.
Trong túi áo Mai có một lá thư chưa gửi về quê. Lá thư viết:
“Mẹ đừng lo cho con nhé. Ở Trường Sơn tuy gian khổ nhưng vui lắm. Đồng đội thương nhau như chị em một nhà. Ngày thắng giặc, con sẽ về trồng cho mẹ một vườn hoa thật đẹp…”
Mai đã không kịp trở về.
Sau ngày hòa bình, những đồng đội cũ trở lại Trường Sơn. Bên dòng suối năm xưa, họ trồng một khóm hoa sim tím.
Mỗi mùa hoa nở, người ta lại nhớ tới những cô gái thanh niên xung phong tuổi mười tám đôi mươi — những người đã gửi cả tuổi xuân mình cho đất nước.



