BÔNG HOA TRẮNG TRƯỚC HIÊN
BÔNG HOA TRẮNG TRƯỚC HIÊN
Ở một ngôi làng nhỏ nằm bên chân núi, có một căn nhà mái ngói đã cũ.
Trước hiên nhà ấy có một cây hoa trắng.
Mỗi mùa xuân, cây lại nở đầy những bông hoa nhỏ, thơm dịu.
Người trồng cây là bà Mai.
Bà sống một mình từ nhiều năm nay.
Ngày còn trẻ, bà có một người con trai tên Quân.
Quân rất thích cây hoa ấy.
Mỗi khi hoa nở, anh thường hái một bông cài lên chiếc bình nhỏ đặt giữa nhà.
Anh hay nói:
— Sau này con đi xa, mẹ nhớ chăm cây nhé.
Bà Mai cười:
— Con đi đâu thì đi, cây vẫn ở đây.
Một ngày nọ, Quân phải rời quê.
Trước lúc đi, anh đứng dưới gốc cây thật lâu.
— Mẹ đừng chặt nó nhé.
— Mẹ biết rồi.
— Khi con về, hoa phải còn nở.
Bà Mai gật đầu.
— Mẹ chờ.
Quân đi.
Những năm đầu, thư của anh vẫn gửi về đều đặn.
Trong thư, anh thường hỏi:
“Cây hoa còn không mẹ?”
Bà luôn trả lời:
“Còn. Năm nay hoa nở đẹp lắm.”
Có lần anh viết:
“Sau này con về, mẹ cho con trồng thêm một cây nữa.”
Bà Mai cất lá thư vào chiếc hộp gỗ.
Rồi những lá thư thưa dần.
Sau đó không còn nữa.
Bà vẫn chăm cây.
Mỗi sáng, bà tưới nước.
Mỗi chiều, bà nhặt những chiếc lá khô.
Mỗi mùa xuân, khi hoa nở, bà lại đặt một bông vào chiếc bình nhỏ.
Như thể Quân vẫn đang ở đâu đó và sẽ trở về bất cứ lúc nào.
Một ngày cuối đông, có một người đàn ông đến trước cổng.
Ông đã lớn tuổi.
Trong tay ông là một chiếc túi vải cũ.
— Bà có phải mẹ của Quân không?
Bà Mai đứng lặng.
— Phải.
Người đàn ông đưa cho bà chiếc túi.
— Đây là những thứ cậu ấy giữ.
Bà mở túi.
Bên trong có một cuốn sổ nhỏ và một bông hoa đã ép khô.
Bà nhận ra ngay.
Đó là hoa từ cây trước hiên.
Bà run run hỏi:
— Nó vẫn nhớ cây hoa sao?
Người đàn ông gật đầu.
— Cậu ấy thường nói về mẹ và căn nhà này.
Bà Mai không khóc.
Bà chỉ ngồi xuống bên hiên.
Một lúc lâu sau, bà lấy chiếc bình nhỏ trong nhà ra.
Bà đặt bông hoa ép khô bên cạnh những bông hoa mới.
— Nó thích hoa lắm.
Người đàn ông nói:
— Cậu ấy còn nhờ tôi một việc.
— Việc gì?
— Nếu có ngày tôi trở về quê, hãy nói với mẹ rằng tôi vẫn nhớ lời hứa.
Bà Mai nhìn ông.
— Lời hứa nào?
Người đàn ông đáp:
— Trồng thêm một cây hoa nữa.
Năm đó, bà Mai trồng một cây mới.
Bà trồng ngay cạnh cây cũ.
Cây mới lớn chậm.
Mỗi ngày bà đều chăm sóc nó.
Người trong làng hỏi:
— Bà trồng thêm làm gì?
Bà mỉm cười:
— Để giữ lời hứa của con tôi.
Nhiều năm sau, cây hoa mới cũng bắt đầu nở.
Hai cây hoa trắng đứng cạnh nhau trước hiên.
Mỗi mùa xuân, cả hai cùng nở rộ.
Căn nhà nhỏ bỗng trở nên sáng hơn.
Một buổi sáng, có một cậu bé trong làng chạy qua hỏi:
— Bà ơi, sao bà trồng hai cây giống nhau?
Bà Mai nhìn hai cây hoa.
— Một cây là của bà.
— Còn cây kia?
Bà mỉm cười:
— Là của một người đã đi xa.
Cậu bé hỏi:
— Người đó có về không?
Bà im lặng một lúc.
Rồi bà đáp:
— Có những người không thể trở về bằng bước chân.
Bà đưa tay chạm vào một bông hoa.
— Nhưng họ có thể trở về bằng những gì họ để lại trong lòng người ở lại.
Cậu bé chưa hiểu hết.
Nó chỉ hái một chiếc lá rơi dưới đất rồi chạy đi.
Bà Mai ngồi lại bên hiên.
Gió xuân thổi qua.
Hai cây hoa trắng rung rinh.
Bà nhìn chúng và mỉm cười.
Đã rất nhiều năm trôi qua.
Nhưng mỗi mùa hoa nở, bà vẫn có cảm giác như đang nghe tiếng con trai ngày nào:
“Mẹ nhớ chăm cây nhé.”
Và bà biết mình đã giữ lời.
Không chỉ giữ một cái cây.
Mà giữ cả một lời hẹn, một tình yêu và một phần ký ức của người con mãi mãi ở lại trong căn nhà nhỏ bên chân núi.



