Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bông hoa trên cỏ đồi

Đắk Lắk03/07/2026Hoàng Kim Ngân (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ ngày anh lên đường nhập ngũ. Anh xoa đầu tôi rồi cười:

– Khi nào hòa bình, anh sẽ về, dẫn em lên đỉnh đồi ngắm hoa nở.

Ngày ấy, tôi còn nhỏ, chỉ biết gật đầu thật mạnh. Tôi tin lời anh như tin mùa xuân rồi sẽ đến.

Những lá thư của anh gửi về đều mang mùi của đất đỏ và rừng núi. Anh kể về những đêm hành quân dưới ánh trăng, về đồng đội chia nhau từng ngụm nước, và về một đỉnh đồi nơi có những bông hoa dại nở giữa hố bom. Anh viết: “Bom có thể làm đất đá tan hoang, nhưng mùa xuân vẫn tìm cách trở lại.”

Rồi một ngày, lá thư không còn đến nữa.

Thay vào đó là tờ giấy báo tin anh đã hy sinh trong một trận chiến. Mẹ tôi lặng người. Cha ngồi trước hiên nhà rất lâu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Còn tôi ôm chặt chiếc khăn tay anh từng tặng, cứ mong mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.

Nhiều năm trôi qua, đất nước đã thanh bình. Gia đình tôi quyết định đến nơi anh từng chiến đấu.

Con đường lên đỉnh đồi không còn dấu vết của chiến tranh. Cỏ xanh phủ kín những hố bom năm cũ. Gió thổi nhẹ qua rừng cây, mang theo hương thơm của những bông hoa dại.

Tôi dừng lại trước một cụm hoa nhỏ đang nở rực giữa sườn đồi. Không ai biết chúng mọc từ bao giờ, chỉ biết rằng chúng vẫn kiên cường vươn lên trên mảnh đất từng thấm biết bao mồ hôi và máu của những người lính.

Mẹ khẽ đặt bó hoa xuống, thì thầm như nói với anh:

– Con đã giữ lời hứa rồi. Mẹ và em đã được lên đỉnh đồi ngắm hoa.

Tôi ngước nhìn bầu trời trong xanh. Bất giác, tôi nhớ đến nụ cười của anh trong buổi chia tay năm ấy.

Có lẽ anh chưa từng trở về theo cách chúng tôi mong đợi. Nhưng anh vẫn hiện diện trong từng ngọn gió, trong ký ức của gia đình và trong những bông hoa dại nở lặng lẽ trên đỉnh đồi.

Đối với nhiều người, đó chỉ là những bông hoa vô danh. Còn với tôi, mỗi cánh hoa là một lời nhắn gửi của những người đã ngã xuống: hãy sống xứng đáng với hòa bình hôm nay.

Tôi hái một cánh hoa đã rụng, ép vào cuốn sổ cũ của anh. Đó không chỉ là kỷ niệm của riêng gia đình tôi, mà còn là lời nhắc rằng phía sau mỗi người lính là một mái nhà luôn ngóng đợi, một người mẹ bạc tóc, một người cha lặng im và những người em mãi mang theo hình bóng của anh trong suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn