Bông Hoa Trên Miệng Hố Bom
Ngôi làng nhỏ ven sông gần như bị xóa khỏi bản đồ sau một trận càn dữ dội. Hố bom chồng lên hố bom, đất đá còn bốc khói khét lẹt. Giữa khung cảnh đó, Lan – cô y tá mới tròn hai mươi – vẫn quỳ bên một chiến sĩ bị thương nặng, đôi tay run lên vì kiệt sức nhưng ánh mắt thì không hề nao núng.
Ba ngày liền, Lan cùng tổ quân y băng rừng, vượt suối, cứu thương trong mưa bom. Có lúc cô ngã gục vì sốt rét, nhưng tỉnh lại là lại đứng dậy. Điều níu cô lại không chỉ là mệnh lệnh, mà là lời hẹn dang dở với Hòa – người lính trinh sát đã hứa khi chiến tranh qua sẽ trồng cho cô một vườn hoa nhỏ.
Hòa hi sinh trong một trận đánh lớn. Lan biết tin khi đang khâu vết thương cho một thương binh khác. Cô cắn chặt môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống băng gạc. Đêm đó, Lan một mình ra miệng hố bom nơi Hòa ngã xuống, chôn lại chiếc khăn tay anh từng đưa.
Vài tháng sau, ngay chính miệng hố bom ấy, một bông hoa rừng bất ngờ nở đỏ rực. Lan đứng nhìn rất lâu. Giữa lửa đạn và mất mát, sự sốn



