Bài viết

Bông hoa trên tuyến lửa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những tháng ngày chiến tranh ác liệt, tại một vùng quê nhỏ ở Ninh Bình có cô gái tên Thảo vừa tròn mười tám tuổi.

Thảo là con út trong một gia đình có ba chị em. Cha cô là bộ đội đang chiến đấu nơi chiến trường miền Nam, còn mẹ ở nhà tần tảo nuôi con bằng nghề trồng lúa và chăn nuôi nhỏ. Tuy cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, Thảo luôn là cô gái vui vẻ, chăm chỉ và giàu nghị lực.

Từ nhỏ, cô đã yêu màu áo xanh của những anh bộ đội đi qua làng. Mỗi lần nghe tin chiến thắng từ chiếc radio cũ trong nhà văn hóa thôn, đôi mắt cô lại sáng lên đầy tự hào.

Khi phong trào thanh niên xung phong lan rộng, Thảo quyết tâm viết đơn xin tham gia. Mẹ cô lo lắng:
— Con còn nhỏ, đường ra chiến trường gian khổ lắm.

Thảo nắm tay mẹ, nhẹ nhàng nói:
— Nếu ai cũng sợ gian khổ thì ai sẽ giữ đường cho các anh ngoài mặt trận hả mẹ?

Câu nói ấy khiến mẹ cô lặng người rồi chỉ biết ôm con vào lòng.

Ít lâu sau, Thảo lên đường vào tuyến lửa Trường Sơn. Công việc của cô là san lấp hố bom, chuyển lương thực và chăm sóc thương binh. Cuộc sống nơi đây đầy thiếu thốn nhưng tình đồng đội luôn ấm áp như một gia đình lớn.

Giữa bom đạn khốc liệt, Thảo vẫn giữ thói quen ép những cánh hoa rừng vào cuốn sổ nhỏ. Cô bảo:
— Sau này hòa bình, mình sẽ mang những bông hoa này về kể cho lũ trẻ nghe về một thời tuổi trẻ.

Một lần, sau trận bom lớn, tuyến đường tiếp tế bị chia cắt hoàn toàn. Nếu không nhanh chóng khơi thông, hàng trăm chiến sĩ phía trước sẽ thiếu lương thực và thuốc men.

Không đợi lệnh lâu, Thảo cùng đồng đội lao ra mặt đường giữa khói bụi mù mịt. Cô vừa xúc đất vừa động viên mọi người:
— Chúng ta cố thêm chút nữa, vì phía trước còn nhiều người đang chờ!

Khi con đường gần được thông, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá tung lên phủ kín cả khoảng trời…

Con đường được giữ vững, đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước. Nhưng Thảo đã nằm lại nơi tuyến lửa, tuổi mười tám gửi vào đất mẹ.

Ngày đất nước hòa bình, mẹ cô mang cuốn sổ ép đầy hoa rừng của Thảo ra ngồi bên hiên nhà. Những cánh hoa đã úa màu nhưng ký ức về cô con gái nhỏ vẫn luôn tươi mới trong tim bà.

Người dân trong làng vẫn gọi Thảo là “bông hoa trên tuyến lửa” — một bông hoa đã nở rực rỡ giữa chiến tranh, lặng lẽ hy sinh để mùa xuân hòa bình được nở trên quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn