Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bông hoa trước giờ phút cuối

Đà Nẵng18/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bông hoa trước giờ phút cuối

Một buổi sáng ở Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi đang làm công việc của mình thì nhận được nhiệm vụ đặc biệt. Anh hiểu rằng nhiệm vụ ấy có thể nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn quyết định nhận lời.

Trên đường đi, Trỗi nhìn thấy một cô bé đang bán những bó hoa nhỏ bên đường.

Cô bé mời:

— Chú mua giúp cháu một bông hoa nhé!

Trỗi mỉm cười, mua một bông rồi hỏi:

— Cháu bán hoa để làm gì?

— Để giúp mẹ cháu, chú ạ.

Trỗi nhìn bông hoa trong tay và nói:

— Cháu cố gắng học thật giỏi nhé. Sau này đất nước hòa bình, cháu sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Cô bé không biết rằng người đàn ông trước mặt mình đang chuẩn bị bước vào một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Nhiệm vụ không thành, Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Những ngày trong nhà giam, kẻ thù tìm cách tra hỏi và dụ dỗ anh khai báo, nhưng anh vẫn giữ vững tinh thần.

Một người bạn tù hỏi:

— Anh không sợ sao?

Trỗi trả lời:

— Tôi cũng là con người, làm sao không sợ. Nhưng tôi nghĩ đến quê hương, đến những người đang mong chờ ngày đất nước được hòa bình. Nghĩ như vậy, tôi thấy mình phải mạnh mẽ hơn.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại Khám Chí Hòa.

Trước giờ phút cuối cùng, anh vẫn giữ khí phách kiên cường và hô vang những lời thể hiện lòng yêu nước.

Anh hy sinh khi mới 24 tuổi.

Nhiều năm sau, cô bé bán hoa ngày nào đã trưởng thành. Một lần đi qua nơi tưởng niệm Nguyễn Văn Trỗi, cô đặt xuống một bông hoa.

Cô nhớ lại người thanh niên năm xưa đã mua cho mình một bông hoa và dặn cô cố gắng học tập.

Cô hiểu rằng có những con người đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình, nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên ngày bình yên ấy.

Bông hoa nhỏ được đặt xuống, nhẹ nhàng trong gió.

Bài học: Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và biết ơn những người đã hy sinh vì quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn